Dương Quân xuất viện vào chiều hôm sau.
Bác sĩ muốn hắn ở lại quan sát thêm, nhưng mọi kết quả kiểm tra đều bình thường. Nhịp tim, huyết áp, chức năng phổi và hình ảnh não không có dấu hiệu tổn thương. Ngoài việc sức ăn tăng mạnh, hắn không còn triệu chứng nào đủ để giữ lại bệnh viện.
Tô Vận cho hắn nghỉ thêm một tuần.
Dương Quân không từ chối. Với trạng thái cơ thể hiện tại, trở lại lái xe ngay không phải lựa chọn có trách nhiệm. Hắn cần học cách kiểm soát lực trước khi vô tình bóp hỏng vô-lăng hoặc đạp phanh quá mạnh.
Hai cha con trở về căn nhà tập thể lúc gần tối.
Triệu Linh mở cửa trước rồi lùi sang bên, quan sát từng bước của hắn như thể chỉ cần rời mắt một giây hắn sẽ lại ngã xuống. Dương Quân không vạch trần sự lo lắng ấy. Hắn thay giày, nhìn căn phòng quen thuộc và có cảm giác đã rời nơi này rất lâu.
Những bức tranh trên sofa đã được cất đi. Túi hồ sơ mỹ thuật nằm ngay ngắn trên bàn. Hắn đặt tay lên đó, nhắc Triệu Linh tối mai hai người sẽ cùng xem, sau đó bảo cô về phòng nghỉ.
Trước khi nghiên cứu ký ức, Dương Quân dành gần một giờ kiểm tra sức lực.
Hắn bắt đầu từ những việc đơn giản nhất: cầm cốc nước, xoay tay nắm cửa, dùng đũa gắp một hạt lạc. Chiếc cốc đầu tiên xuất hiện vết nứt khi hắn vô thức siết tay. Tay nắm cửa bị xoay quá giới hạn, phải tháo ra lắp lại. Đến lần gắp thứ hai mươi, đầu đũa mới không nghiền nát hạt lạc.
Sức mạnh tăng lên không đồng nghĩa có thể sử dụng. Một người lính được cấp loại súng mới vẫn phải học lại độ giật và điểm ngắm. Cơ thể hiện tại cũng là một vũ khí lạ. Trong thời gian chưa kiểm soát hoàn toàn, hắn sẽ tránh tiếp xúc quá mạnh với người khác và tuyệt đối không thử giới hạn ở nơi có người.
Đêm xuống, Dương Quân ngồi một mình trong phòng khách.
Hắn tắt ti-vi, kéo rèm, đặt điện thoại sang bên. Trước mặt không có sách, chỉ có một cuốn sổ trắng và cây bút. Muốn tìm công pháp trong kho ký ức, hắn không cần văn tự bên ngoài. Vấn đề là phải tìm đúng thứ giữa biển tri thức hỗn loạn.
Dương Quân nhắm mắt.
Hàng triệu mảnh ký ức lập tức tràn tới.
Hắn không chống lại như lần ở bệnh viện, cũng không để mình bị cuốn đi. Kinh nghiệm trong quân đội giúp hắn chia nhiệm vụ lớn thành mục tiêu nhỏ. Trước tiên bỏ qua trận pháp, y đạo, luyện khí và tất cả ký ức không liên quan. Sau đó loại bỏ những pháp môn yêu cầu huyết mạch đặc thù, linh thể hiếm có hoặc tài nguyên không tồn tại trên Trái Đất.
Quá trình giống tìm một tài liệu trong thư viện không có giá sách.
Mỗi lần chạm vào một mảnh ký ức, hàng nghìn thông tin phụ lại mở ra. Chỉ một tên công pháp có thể kéo theo lịch sử tông môn, lời bình của người sáng tạo, hàng trăm lần sửa đổi và ký ức của những người từng tu luyện.
Đầu Dương Quân nhanh chóng đau nhức.
Hắn dừng lại, nghỉ mười phút rồi tiếp tục.
Đến nửa đêm, một pháp môn nhập môn cuối cùng nổi lên tương đối hoàn chỉnh.
Đó là Thanh Hư Dẫn Khí Quyết, công pháp Phàm Đạo phổ biến ở một thế giới chủ nhân ký ức từng đi qua. Nó không mạnh, không có thần thông đặc biệt, ưu điểm duy nhất là trung chính, ổn định và thích hợp cho người mới cảm nhận linh khí.
Trong thế giới kia, trẻ em có linh căn thường dùng nó trước khi gia nhập tông môn.
Dương Quân đọc kỹ từng đoạn.
Hắn cũng xem toàn bộ ghi chú phản biện của chủ nhân ký ức. Thanh Hư Dẫn Khí Quyết có ba mươi hai điểm thiếu sót, bảy cách cải tiến và hơn một trăm phương án thích ứng với các loại linh căn. Nhưng dù sửa theo cách nào, hạch tâm vẫn là hấp thu linh khí bên ngoài.
Dương Quân không tự ý thay đổi ngay. Biết một công pháp có khuyết điểm không có nghĩa người chưa từng tu luyện đủ khả năng sửa nó. Trước khi phủ nhận một con đường, hắn cần tự bước thử bước đầu tiên.
Pháp môn yêu cầu người tu điều chỉnh hơi thở, thả thần niệm ra ngoài, cảm nhận linh khí tự do trong thiên địa rồi dẫn qua các kinh mạch nhập vào đan điền. Khi tích lũy đủ luồng khí đầu tiên, người tu mới bước vào Luyện Khí tầng một.
Với thân thể đã tẩy tủy, kinh mạch Dương Quân thông suốt hơn người thường. Tinh thần cũng mạnh lên sau khi tiếp nhận ký ức. Xét về điều kiện bản thân, hắn gần như là hạt giống tu hành hoàn hảo.
Hắn ngồi xếp bằng trên tấm thảm, bắt đầu theo khẩu quyết.
Hơi thở dần kéo dài.
Nhịp tim chậm lại.
Những âm thanh trong căn nhà lùi xa. Dương Quân cảm nhận được máu chảy, cơ bắp thư giãn, sau đó ý thức như vượt khỏi ranh giới da thịt, chạm vào không gian xung quanh.
Trong ký ức của đại năng, linh khí tồn tại khắp nơi như nước trong biển. Người mới tu luyện chỉ cần tĩnh tâm đã có thể cảm nhận vô số điểm sáng trôi nổi, mỗi lần hít thở đều đưa một phần vào cơ thể.
Thế giới trước mặt Dương Quân lại gần như trống rỗng.
Hắn duy trì trạng thái nhập định.
Mười phút.
Một giờ.
Ba giờ.
Đến gần sáng, hắn mới cảm nhận một điểm linh khí cực nhỏ. Chỉ cần hơi mất tập trung, một điểm linh khí nãy cũng sẽ tan biến trong trời đất.
Dương Quân cẩn thận dùng ý niệm dẫn dắt.
Điểm sáng di chuyển rất chậm, như một giọt nước bị kéo qua cát khô. Dù điểm linh khí rất rất nhỏ, nhưng cảm giác mà nó đem lại giống như đất hạn gặp mưa, từng tấc da thịt nơi mà nó đi qua đều như nhảy nhót vui sướng.
Một cảm giác mát nhẹ xuất hiện.
Dương Quân giữ tâm thần ổn định, dẫn tia linh khí theo lộ tuyến công pháp. Nó đi được chưa tới một phần ba vòng tuần hoàn đã trở nên mỏng hơn. Khi tới gần vai, tia khí hoàn toàn tiêu tán, không để lại chút pháp lực nào.
Hắn mở mắt.
Trời ngoài cửa sổ đã sáng.
Sáu giờ nhập định chỉ đổi được một tia linh khí hoàn thành một vòng vận chuyển, ngưng tụ ở đan điền.
Dương Quân không vội thất vọng. Hắn âm thầm ước lượng thời gian, mật độ cảm nhận, tỷ lệ thất thoát và trạng thái cơ thể. Sau đó dùng tri thức trong ký ức dựng một phép tính đơn giản.
Giả sử mật độ linh khí quanh nhà không thay đổi, khả năng cảm ứng của hắn tăng dần theo tu luyện và không gặp bình cảnh, để tích lũy đủ pháp lực bước vào Luyện Khí tầng một vẫn cần ít nhất vài chục năm.
Đó còn là kết quả lạc quan.
Thực tế, cơ thể phải sống, phải vận động, pháp lực ít ỏi sẽ liên tục hao hụt. Mật độ linh khí cũng có thể thấp đến mức không đủ duy trì trạng thái nhập môn.
Ba mươi bảy năm.
Phép tính còn bỏ qua tuổi thọ. Thân thể Tiên Thiên có thể khỏe mạnh và chậm lão hóa hơn, nhưng hắn chưa biết năng lượng cải tạo còn lại được bao nhiêu. Nếu khí huyết suy giảm trước khi nhập môn, thời gian cần thiết sẽ tiếp tục kéo dài cho đến khi con đường hoàn toàn đóng lại.
Đó không phải tu luyện.
Chỉ là dùng phần lớn đời người chờ một khả năng chưa chắc xuất hiện.
Khi ấy hắn đã hơn bảy mươi tuổi.
Ở thế giới tu hành trong ký ức, một đứa trẻ có tư chất trung bình chỉ cần một tháng, chậm nhất nửa năm để hoàn thành luyện khí tầng 1.
Truyền thừa là thật.
Công pháp cũng có thể vận hành.
Nhưng con đường của người khác được xây trên một thiên địa hoàn toàn khác.
Hắn chưa vội từ bỏ. Một căn hộ giữa thành phố không thể đại diện cho toàn bộ Trái Đất. Công viên có nhiều cây cối, chùa cổ tồn tại lâu năm, vùng núi ít người có thể giữ lại mật độ linh khí cao hơn.
Hắn cần kiểm tra trước khi kết luận.
Trong phòng, chuông báo thức của Triệu Linh vang lên.
Dương Quân đứng dậy chuẩn bị bữa sáng. Sau một đêm không ngủ, tinh thần hắn vẫn tỉnh táo, nhưng cơn đói đã mạnh đến mức dạ dày co rút.