Điểm kiểm tra đầu tiên của Dương Quân là công viên gần khu nhà.
Hắn đến trước khi mặt trời mọc. Những người cao tuổi đã tập thái cực quyền dưới hàng cây, vài người trẻ chạy dọc hồ nhân tạo. Sương mỏng phủ trên bãi cỏ, lá cây còn giữ những giọt nước nhỏ.
Dương Quân chọn một ghế đá vắng, nhắm mắt vận hành Thanh Hư Dẫn Khí Quyết.
Mật độ linh khí cao hơn căn hộ, nhưng không đáng kể. Sau một giờ, hắn cảm nhận được bốn điểm sáng. Hai điểm tan trước khi tới cơ thể, một điểm biến mất trong kinh mạch, điểm cuối cùng để lại cảm giác mát rất yếu rồi cũng không thể hoàn thành chu thiên.
Hắn ghi kết quả vào sổ.
Buổi trưa, Dương Quân tới một ngôi chùa cổ ở phía tây thành phố. Chùa có lịch sử hàng trăm năm, cây tùng trong sân đã sống qua nhiều thế hệ. Nếu linh khí liên quan tới tuổi đời của địa mạch hoặc sự tích lũy trong cây cối, nơi này đáng lẽ phải khác.
Kết quả vẫn khiến hắn thất vọng.
Quanh gốc tùng có nhiều linh khí hơn công viên, nhưng phần lớn phân tán ngay khi rời khỏi phạm vi tán cây. Trong chính điện tồn tại một dao động đặc biệt từ khói hương và tinh thần của người lễ Phật, song nó không phải linh khí mà Thanh Hư Dẫn Khí Quyết có thể hấp thu.
Dương Quân không cưỡng ép.
Ký ức cảnh báo mọi loại năng lượng liên quan ý niệm và hương hỏa đều có nhân quả phức tạp. Khi chưa hiểu rõ, đưa chúng vào cơ thể chẳng khác nào uống thuốc không biết thành phần.
Ngày thứ ba, hắn đi tàu rồi bắt xe tới vùng núi ngoại ô.
Đường mòn mùa đông vắng người. Càng lên cao, tiếng xe càng xa, không khí bớt mùi bụi và khói. Dương Quân tìm một sườn núi hướng nam, phía sau có rừng cây, phía trước nhìn xuống thung lũng. Theo kinh nghiệm trong ký ức, đây là nơi dễ tụ khí.
Hắn ngồi từ chiều đến khi trời tối.
Linh khí quả thật nhiều hơn thành phố.
Nhưng nhiều hơn chỉ là so sánh giữa một giọt nước và vài giọt nước. Dương Quân dẫn được một tia hoàn chỉnh qua nửa vòng kinh mạch trước khi nó tan hết. Nếu chuyển tới đây sống và tu luyện mỗi ngày, thời gian nhập môn có thể rút từ ba mươi bảy năm xuống khoảng hai mươi năm.
Vẫn không có ý nghĩa.
Hắn đứng trên sườn núi, nhìn ánh đèn Bắc Kinh xa xa.
Trong kho ký ức, có những vùng đất mà linh khí đặc đến mức hóa thành sương. Một người bình thường sống ở đó dù không tu luyện cũng có thể khỏe mạnh, sống lâu. Các tông môn còn đặt trận pháp gom linh khí hàng nghìn dặm về một ngọn núi.
Trái Đất không có điều kiện ấy.
Ít nhất những nơi hắn có thể tiếp cận không có.
Trong những ngày tiếp theo, Dương Quân kiểm tra thêm bờ hồ, vườn thực vật, một giếng cổ và khu đất được người dân đồn có phong thủy tốt. Kết quả khác nhau về chi tiết nhưng giống nhau về bản chất.
Ở giếng cổ, thủy khí dày hơn nhưng lẫn nhiều âm hàn, hấp thu trực tiếp có thể tổn thương nội tạng. Trong vườn thực vật, linh khí tập trung quanh một số cây lâu năm rồi nhanh chóng bị khí đục từ thành phố làm tan. Khu đất phong thủy tốt có dòng khí vận động theo địa hình, nhưng đó chủ yếu là gió, độ ẩm và từ trường, không phải linh khí như công pháp yêu cầu.
Dương Quân còn thuê một phòng nghỉ gần hồ chứa ở ngoại thành, thử nhập định vào lúc nửa đêm và trước bình minh. Hắn ghi lại nhiệt độ, hướng gió, độ ẩm, pha mặt trăng và thời gian cảm nhận từng điểm sáng. Kết quả cho thấy linh khí có dao động, nhưng biên độ nhỏ đến mức không thể thay đổi kết luận.
Hắn cũng nhận ra lời đồn dân gian không hoàn toàn vô căn cứ. Một số nơi thật sự khiến con người dễ chịu hoặc khó chịu hơn. Chỉ có điều nguyên nhân có thể là môi trường, địa hình, trường năng lượng hoặc những thứ hiện tại hắn chưa hiểu, chứ không nhất thiết đều là linh khí.
Linh khí tồn tại.
Chỉ quá mỏng.
Nếu coi thế giới trong ký ức là biển lớn, Trái Đất chỉ là lớp hơi ẩm còn sót lại dưới đáy giếng khô.
Một sa mạc linh khí.
Dương Quân trở lại công viên vào sáng ngày cuối kỳ nghỉ.
Hắn ngồi dưới tán cây, mở cuốn sổ đã ghi kín nhiều trang. Các con số xác nhận Phàm Đạo không thể trở thành con đường thực tế. Dù đổi công pháp cao cấp hơn, vấn đề nguồn năng lượng vẫn không thay đổi. Công pháp mạnh có thể hấp thu nhanh hơn, nhưng không thể lấy nước từ một nơi không có nước.
Hắn từng nghĩ truyền thừa sẽ mở ra một con đường thẳng tới sức mạnh trong những ký ức kia.
Thực tế, nó chỉ cho hắn biết đỉnh núi tồn tại, còn dưới chân lại không có con đường phù hợp.
Dương Quân khép sổ, ngả lưng vào ghế.
Mặt trời vừa vượt khỏi hàng cây. Ánh nắng chiếu lên cánh tay, mang theo hơi ấm rất rõ. Dưới chân, rễ cây hút nước và khoáng chất từ đất. Trong lồng ngực, máu mang dưỡng khí cùng dinh dưỡng đến từng nhóm cơ.
Hắn bỗng mở mắt.
Cơ thể đang hoạt động mà không cần linh khí.
Cây cối cũng sinh trưởng hàng chục năm trong sa mạc linh khí này. Con người ăn thức ăn, hô hấp, vận động rồi tạo ra nhiệt và sức mạnh. Ánh mặt trời mỗi ngày chiếu xuống lượng năng lượng khổng lồ. Mặt trăng tác động lên thủy triều. Gió, điện, nhiệt, từ trường và vô số dạng năng lượng vẫn tồn tại khắp nơi.
Trái Đất thiếu linh khí, không có nghĩa thiếu năng lượng.
Ý nghĩ ấy khiến toàn bộ câu hỏi thay đổi.
Trước đây Dương Quân xem thân thể như một vật chứa, còn linh khí là thứ cần rót vào. Nhưng sinh mệnh không phải chiếc bình rỗng. Mỗi tế bào đều chuyển hóa vật chất, mỗi nhịp tim đều vận chuyển năng lượng, mỗi suy nghĩ đều đi kèm hoạt động điện trong não. Ngay cả khi không có linh khí, con người vẫn có thể chạy, chiến đấu, sáng tạo và sinh ra thế hệ sau.
Trong ký ức, Phàm Đạo xem tinh khí của cơ thể là nền móng nhưng nhanh chóng chuyển trọng tâm sang pháp lực. Có lẽ trên Trái Đất, thứ bị coi là nền móng ấy lại phải trở thành con đường chính.
Dương Quân chưa vội khẳng định. Một ý tưởng chưa được kiểm chứng có thể giết người nhanh hơn một công pháp tầm thường. Nhưng lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, hắn không còn cảm thấy bị sa mạc linh khí chặn trước mặt.
Chỉ là công pháp Phàm Đạo trong ký ức được sáng tạo ở những thế giới giàu linh khí, nên từ đầu đã xem linh khí là lựa chọn tự nhiên. Người sống bên đại dương không cần nghiên cứu cách lấy nước từ đá. Nhưng người ở sa mạc nếu cứ học cách đánh cá, cả đời cũng không thể có thu hoạch.
Dương Quân đặt tay lên thân cây sau lưng.
Vỏ cây lạnh và thô. Ở sâu bên trong, hắn mơ hồ cảm nhận một nhịp sống rất chậm. Nó không phải suy nghĩ, cũng không phải pháp lực. Chỉ là sinh cơ được tích lũy qua đất, nước và ánh sáng.
Ký ức về hàng vạn loại công pháp đồng thời dao động.
Có võ đạo lấy khí huyết làm nguồn. Có chủng tộc nuốt ánh sáng của sao trời. Có sinh linh rèn luyện tinh thần trong giấc mộng. Có nền văn minh dùng máy móc chuyển hóa vật chất thành năng lượng nhưng chưa từng biết linh khí là gì.
Chủ nhân ký ức đã học tất cả.
Không phải mọi con đường đều bắt đầu từ linh khí.
Dương Quân chưa tìm được phương pháp mình cần, nhưng hướng suy nghĩ đã thay đổi. Hắn không nên hỏi làm sao tu được Thanh Hư Dẫn Khí Quyết trên Trái Đất. Hắn nên hỏi thân thể, tinh thần và thế giới hiện tại có thể cung cấp những gì.
Tinh, khí, thần.
Ánh sáng mặt trời.
Sinh cơ của cây cỏ.
Nhiệt, điện và những dao động mà giác quan mới có thể cảm nhận.
Những thứ ấy chưa thể tùy tiện hấp thu. Mỗi loại tuân theo quy luật khác nhau, cưỡng ép dung hợp có thể phá hủy cơ thể. Dương Quân cần tìm một phương pháp đủ an toàn để bắt đầu, tốt nhất là con đường đã từng được kiểm chứng và không tuyệt đối phụ thuộc vào linh khí.
Trong kho ký ức có quá nhiều lựa chọn.
Hắn cần tiếp tục sàng lọc.
Một chiếc lá vàng rời khỏi cành, xoay vài vòng rồi rơi vào lòng bàn tay Dương Quân.
Hắn nhìn đường gân mảnh trên lá.
Phàm Đạo là con đường của một thiên địa khác. Nó có thể tham khảo, nhưng không thể sao chép nguyên vẹn.
Ý nghĩ ấy còn rất mơ hồ, chưa đủ gọi là một con đường mới.
Nhưng hạt giống đầu tiên đã được gieo xuống.
Dương Quân đứng dậy, bỏ cuốn sổ vào túi.
Ngày mai hắn phải trở lại tập đoàn.
Trước khi nghĩ tới việc tu hành hay trường sinh, hắn vẫn là một người cha phải lo học phí, một tài xế phải đi làm đúng giờ và một người đàn ông cần giải thích với Tô Vận vì sao mình nghỉ bệnh nhiều ngày.
Hắn rời công viên giữa dòng người buổi sáng.
Không ai biết người đàn ông mặc áo khoác cũ vừa xác nhận một con đường tồn tại qua vô số thời đại không còn thích hợp với thế giới này.
Cũng không ai biết từ kết luận đó, một con đường chưa từng xuất hiện đang bắt đầu hình thành.