Diệp Hồng Ngọc tỉnh lại vào buổi chiều ngày thứ tư.
Ý thức trở về trước cảm giác.
Cô nghe tiếng máy theo dõi nhịp tim, tiếng bước chân bên ngoài phòng bệnh và tiếng giấy được lật rất khẽ. Sau đó cái lạnh mới xuất hiện. Nó không nằm trên da mà ẩn sâu sau xương ức, từng sợi bò dọc theo mạch máu đến đầu ngón tay.
Diệp Hồng Ngọc mở mắt.
Trần phòng bệnh màu trắng, ánh đèn dịu. Cửa sổ đóng kín, điều hòa duy trì nhiệt độ ổn định. Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi ngồi bên bàn đọc tài liệu, lưng thẳng, tóc cắt ngắn. Hai vệ sĩ mặc thường phục đứng ngoài cửa kính.
Người đàn ông nhận ra cô tỉnh, lập tức gọi bác sĩ.
Chỉ trong vài phút, căn phòng vốn yên tĩnh đầy người. Đồng tử, huyết áp, tim phổi và phản xạ lần lượt được kiểm tra. Bác sĩ hỏi cô nhớ gì trước khi mất ý thức. Diệp Hồng Ngọc nhìn những gương mặt quanh giường, cuối cùng chỉ thừa nhận mình đã rơi xuống sông.
Cô không nói vì sao đứng ngoài lan can.
Người đàn ông bên bàn là Diệp Minh Thành, cha cô. Ông không ép hỏi trước mặt bác sĩ, nhưng sự im lặng trên gương mặt còn nặng hơn lời trách cứ.
Kết quả kiểm tra cho thấy phổi Diệp Hồng Ngọc còn viêm nhẹ do hít nước, cổ chân bị dây kim loại cứa, các chỉ số khác đang hồi phục. Điều khiến nhóm bác sĩ khó hiểu là nhiệt độ ngoại vi của cô thấp hơn bình thường, dù tuần hoàn và thân nhiệt trung tâm không có bất thường rõ rệt.
Một bác sĩ tim mạch nhắc tới phản ứng sau hạ thân nhiệt. Người khác cho rằng cần tiếp tục quan sát thần kinh tự chủ. Không ai giải thích được tại sao bàn tay cô lạnh như vừa đặt trong nước đá.
Sau khi bác sĩ rời đi, Diệp Minh Thành mới kể những gì đã xảy ra.
Một người đàn ông không rõ danh tính đã lao xuống sông, cắt dây cáp mắc ở chân cô rồi thực hiện hồi sức cho đến khi cô tự thở. Người ấy cũng bị thương và có dấu hiệu kiệt sức, nhưng rời hiện trường ngay trước khi cảnh sát tới.
Diệp Hồng Ngọc im lặng nghe.
Ký ức cuối cùng của cô là mặt nước đen mở ra phía dưới. Sau đó là lạnh, đau và một bàn tay giữ lấy cổ tay giữa bóng tối. Cô từng nghĩ đó chỉ là ảo giác trước khi chết.
Hóa ra có người thật sự kéo cô trở lại.
Điều ấy khó chấp nhận hơn cô tưởng.
Khi bước qua lan can, Diệp Hồng Ngọc đã cắt đứt mọi khả năng quay đầu. Cô không để lại thư, không gọi cho gia đình, thậm chí chọn đoạn sông vắng để không ai kịp ngăn cản. Cái chết khi ấy không phải một phút bốc đồng mà là quyết định được chuẩn bị bằng sự tuyệt vọng kéo dài nhiều tuần.
Nhưng người đàn ông xa lạ kia đã phá hỏng quyết định ấy. Hắn không biết tên cô, không biết Diệp gia có thể trả ơn, càng không biết dưới sông có dây cáp. Hắn chỉ nhìn thấy một người rơi xuống nước rồi nhảy theo. Nếu không đủ may mắn, dưới bờ sông đêm đó có thể đã có hai thi thể.
Diệp Hồng Ngọc nhìn vết kim truyền trên mu bàn tay. Cảm xúc đầu tiên không hoàn toàn là biết ơn. Trong đó còn có xấu hổ, tức giận với chính mình và một món nợ nặng đến mức cô chưa biết phải đối diện thế nào.
Diệp Minh Thành cho biết cảnh sát đã lấy lời khai của nhân chứng. Camera giao thông ở đầu cầu ghi được một người đàn ông rời xe buýt trong quần áo ướt, nhưng góc quay quá xa, gương mặt bị bóng tối che. Số điện thoại người đó để lại cho nhân chứng không liên lạc được trong ba ngày, sau đó mới có tín hiệu nhưng không ai bắt máy.
Diệp gia đã bắt đầu tìm kiếm.
Diệp Hồng Ngọc không phản đối. Một mạng người là ân tình lớn, Diệp gia không thể coi như không có chuyện gì. Nhưng khi cha hỏi về nguyên nhân tự sát, cô quay mặt về phía cửa sổ.
Không phải cô không nhớ.
Cô nhớ quá rõ.
Một tập hồ sơ bị khóa trong két, một cuộc điện thoại lúc rạng sáng và gương mặt người đã chết vì tin cô. Những thứ ấy liên quan không chỉ tới bản thân cô. Nếu nói ra khi chưa biết ai đứng sau, người tiếp theo gặp nguy hiểm có thể là người thân trong căn phòng này.
Diệp Minh Thành nhìn con gái rất lâu rồi không tiếp tục ép hỏi. Ông chỉ để lại một tấm danh thiếp của chuyên gia tâm lý mà Diệp lão đã lựa chọn, cho biết đây không phải đề nghị có thể từ chối.
Khi mọi người ra ngoài, Diệp Hồng Ngọc mới đưa tay lên cổ.
Sợi dây biến mất.
Mặt ngọc cũng không còn.
Cô lập tức kiểm tra cổ áo và đồ dùng được bệnh viện niêm phong. Y tá đem tới một túi trong suốt chứa chiếc khuyên tai, đồng hồ, túi xách ướt cùng phần quần áo đã cắt bỏ. Không có mặt ngọc.
Diệp Hồng Ngọc hỏi cảnh sát đã thu được vật gì ở bờ sông hay không. Câu trả lời được chuyển lại là không.
Cô siết tấm chăn.
Miếng ngọc ấy là vật tổ truyền của Diệp gia, được giữ qua nhiều thế hệ. Ông nội trao nó cho cô khi cô tròn mười sáu tuổi, chỉ dặn phải luôn đeo bên người. Không ai biết nó có giá trị gì ngoài niên đại lâu đời. Các chuyên gia từng kiểm tra đều không xác định được chất ngọc, nhưng cũng không tìm thấy điều bất thường.
Trước khi rơi xuống nước, nó vẫn ở trên cổ cô.
Trong đoạn ký ức mơ hồ dưới sông, Diệp Hồng Ngọc từng thấy một luồng sáng trắng. Sau đó cái lạnh vốn ở trong mặt ngọc bỗng rời khỏi cô, như bị thứ gì kéo đi.
Cô không biết người cứu mình đã lấy mặt ngọc hay nó bị dòng nước cuốn mất.
Nhưng trực giác cho rằng chuyện không đơn giản như vậy.
Luồng lạnh trong ngực đột ngột co lại.
Diệp Hồng Ngọc đau đến cong người. Máy theo dõi lập tức phát cảnh báo, y tá chạy vào. Cô cố điều chỉnh hơi thở, cơn đau nhanh chóng biến mất, chỉ còn cảm giác lạnh chạy dọc cánh tay trái.
Bác sĩ kiểm tra lần nữa vẫn không tìm thấy nguyên nhân.
Sau khi căn phòng yên tĩnh, Diệp Hồng Ngọc nhìn bàn tay trắng bệch của mình.
Mặt ngọc đã biến mất, nhưng thứ từng nằm bên trong dường như chưa rời đi hoàn toàn.
Ở hành lang, Diệp Minh Thành đang nghe báo cáo mới.
Người của Diệp gia đã lấy được dữ liệu từ camera trên xe buýt. Hình ảnh cho thấy người đàn ông cứu Diệp Hồng Ngọc khoảng hơn ba mươi tuổi, dáng cao, tóc ngắn, trên tay có nhiều vết chai. Hắn dùng thẻ giao thông cá nhân khi lên xe, nhưng thông tin thẻ chỉ liên kết với một tài khoản nạp tiền ẩn danh.
Điểm đáng chú ý nhất là tư thế di chuyển.
Một vệ sĩ từng phục vụ trong quân đội nhận ra cách người đàn ông quan sát cửa xe và giữ thăng bằng không giống dân thường. Vết chai trên bàn tay cũng có thể đến từ thời gian dài sử dụng vũ khí.
Diệp Minh Thành yêu cầu thu hẹp phạm vi vào cựu quân nhân, nhưng không được sử dụng biện pháp gây áp lực. Người kia cứu con gái ông rồi rời đi mà không lấy bất kỳ thứ gì; trước khi hiểu rõ, Diệp gia không được biến việc báo ân thành quấy rối.
Mệnh lệnh ấy được truyền xuống rất nhanh.
Diệp gia không chỉ là một gia đình giàu có. Những mối quan hệ hình thành qua ba thế hệ trải rộng trong quân đội, cơ quan nhà nước và giới kinh doanh Yến Kinh. Một yêu cầu của Diệp Minh Thành có thể khiến hàng chục người bắt đầu làm việc, nhưng ông hiểu quyền lực càng lớn càng dễ biến một hành động thiện ý thành áp bức.
Diệp lão còn chưa tới bệnh viện. Sức khỏe ông gần đây không tốt, bác sĩ khuyên tránh kích động. Tuy nhiên, cuộc gọi đầu tiên sau khi biết cháu gái qua nguy hiểm không hỏi về mặt ngọc, cũng không hỏi ai phải chịu trách nhiệm. Ông chỉ yêu cầu tìm người cứu cô và bảo đảm người đó không gặp phiền phức vì việc lấy lời khai.
Diệp Hồng Ngọc nghe cha thuật lại, trong lòng càng nặng.
Trong phòng, Diệp Hồng Ngọc nghe được một phần cuộc trao đổi qua khe cửa.
Cô nhắm mắt.
Gương mặt người đàn ông dưới sông vẫn không rõ ràng. Chỉ có bàn tay bị dây cáp cắt chảy máu và ánh mắt kiên quyết khi kéo cô khỏi bóng tối.
Cô đã chủ động từ bỏ mạng sống.
Một người hoàn toàn xa lạ lại dùng mạng mình để giành nó trở về.
Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh lại, Diệp Hồng Ngọc tự hỏi liệu quyết định bên lan can đêm ấy có thật sự là lựa chọn duy nhất.