Nhân Sinh Quán

Chương 7: Thoát thai hoán cốt



Ánh sáng quá chói.

Dương Quân vừa mở mắt đã phải nhắm lại. Một lớp rèm màu xanh che gần kín cửa sổ, nhưng từng sợi vải, từng lỗ kim trên đường may vẫn hiện lên rõ ràng trong tầm nhìn. Ánh nắng xuyên qua những khe nhỏ ấy giống hàng trăm mũi kim bạc cắm thẳng vào mắt.

Hắn nằm yên vài giây rồi thử mở lại.

Mùi thuốc sát trùng, mùi ga giường mới giặt, mùi thức ăn nguội trong hộp giữ nhiệt cùng mùi mồ hôi rất nhạt trên áo Triệu Linh đồng thời tràn vào mũi. Ngoài hành lang có bánh xe đẩy lăn qua. Cách hai phòng, một người đang ho. Ở tầng dưới, cửa thang máy mở rồi khép.

Dương Quân nghe thấy tất cả.

So với cơn hỗn loạn trên xe buýt, những âm thanh hiện tại rõ hơn nhưng không còn hoàn toàn mất kiểm soát. Chúng giống một căn phòng chứa quá nhiều người nói, chỉ cần hắn tập trung vào một tiếng thì những tiếng còn lại sẽ lùi xa.

Hắn thử chú ý tới nhịp thở bên cạnh.

Các âm thanh ngoài hành lang lập tức mờ xuống.

Triệu Linh đang ngủ gục trên ghế, đầu tựa vào mép giường. Mái tóc buộc vội đã xổ ra một nửa, dưới mắt có quầng thâm đậm. Cô vẫn mặc chiếc áo len ở nhà, bên ngoài khoác thêm áo phao. Một bàn tay nắm góc chăn của hắn như sợ chỉ cần buông ra, người trên giường sẽ lại biến mất.

Dương Quân nhìn cô hồi lâu.

Ba ngày trong thế giới bên ngoài đối với hắn dài hơn trăm nghìn năm.

Hắn nhớ căn nhà tập thể, nhớ bờ sông, nhớ mặt ngọc tan trong lòng bàn tay. Nhưng những ký ức ấy bị ngăn cách bởi vô số cuộc đời xa lạ, khiến mọi thứ vừa xảy ra dường như đã thuộc về một thời đại rất xa.

Dương Quân nhấc tay định chạm vào tóc Triệu Linh.

Động tác chỉ dùng một phần sức, nhưng cánh tay nâng lên nhanh hơn dự kiến. Luồng gió nhỏ do bàn tay tạo ra làm vài sợi tóc trên trán cô lay động. Hắn lập tức dừng lại.

Cơ thể không đúng.

Không phải cảm giác suy yếu sau ba ngày hôn mê. Ngược lại, bên dưới lớp da là một nguồn sức lực đầy tràn mà hắn chưa thể ước lượng. Cơ bắp không to hơn, nhưng mỗi thớ thịt dường như được kéo căng và sắp xếp lại.

Dương Quân hạ tay thật chậm.

Ngón tay chạm vào thành giường kim loại, để lại một vết lõm rất nhỏ.

Hắn nhìn dấu vết ấy, ánh mắt trầm xuống.

Tiếng kim loại biến dạng đánh thức Triệu Linh.

Cô ngẩng đầu, mất vài giây mới nhận ra đôi mắt trên giường đã mở. Vẻ mệt mỏi lập tức biến thành kinh ngạc. Cô bật dậy quá nhanh, đầu gối va vào cạnh bàn nhưng không để ý, vừa đưa tay chạm trán hắn vừa nhấn nút gọi y tá.

Dương Quân muốn trấn an cô nhưng cổ họng khô đến mức chỉ phát ra được tiếng khàn. Triệu Linh lập tức rót nước, cắm ống hút rồi đỡ hắn uống từng ngụm nhỏ.

Nước lọc có vị rõ ràng chưa từng thấy.

Hắn cảm nhận được khoáng chất, chút mùi nhựa từ ống hút và cả nhiệt độ khác nhau giữa phần nước gần thành cốc với phần ở chính giữa. Những thông tin nhỏ bé liên tục được não tiếp nhận, nhưng không còn khiến hắn đau đớn như đêm trước.

Bác sĩ và y tá nhanh chóng vào phòng.

Họ kiểm tra đồng tử, huyết áp, nhịp tim, phản xạ và đặt nhiều câu hỏi về tên, thời gian, địa điểm. Dương Quân trả lời chính xác, chỉ không nói về dòng ký ức. Trong mắt người khác, hắn chỉ là một người ngâm nước lạnh, kiệt sức rồi hôn mê không rõ nguyên nhân. Kết quả chụp và xét nghiệm ba ngày qua đều không phát hiện tổn thương não hay nhiễm trùng đáng kể.

Bác sĩ cho rằng việc hắn tỉnh lại với ý thức rõ ràng là dấu hiệu tốt, nhưng vẫn cần theo dõi thêm.

Sau khi họ rời đi, Dương Quân mới hỏi Triệu Linh chuyện đã xảy ra.

Cô kể mình gọi cấp cứu ngay khi hắn ngất. Nhân viên y tế mất gần mười phút mới đưa được hắn xuống khỏi tầng ba vì cầu thang hẹp. Tô Vận nhận tin trong đêm, giúp sắp xếp phòng bệnh và thay cô xử lý thủ tục. Ba ngày qua, thân nhiệt của hắn lúc cao lúc thấp, nhưng mọi chỉ số quan trọng lại ổn định một cách kỳ lạ.

Triệu Linh kể rất bình tĩnh.

Chỉ có ngón tay cô liên tục siết mép áo, để lộ ba ngày ấy không hề bình tĩnh như lời nói.

Dương Quân không hỏi thêm.

Hắn nhìn bàn tay phải của mình. Vết rách do dây cáp đã khép miệng, chỉ còn một đường hồng nhạt. Theo kinh nghiệm của hắn, thương tích như vậy không thể lành trong ba ngày. Vết sẹo cũ gần cổ tay, để lại từ một mảnh đạn nhiều năm trước, cũng mờ đến mức gần như không nhìn thấy.

Không chỉ một vết.

Vết chai ở khớp ngón tay giảm đi. Vết thương trên vai từng đau mỗi khi trời lạnh đã không còn cảm giác. Hắn thử vận động chân phải; đầu gối va vào bậc đá đêm đó hoàn toàn không đau.

Dương Quân kéo tay áo lên.

Da hắn không trắng hơn, cơ bắp cũng không phồng lên, nhưng từng đường nét đều gọn và cân đối hơn trước. Ở nơi sâu trong cơ thể, hắn có thể cảm nhận máu đang chảy, tim đang co bóp, dạ dày trống rỗng và từng nhóm cơ đáp lại ý niệm.

Cảm giác ấy vừa quen vừa xa lạ.

Trong kho ký ức khổng lồ có một khái niệm hiện lên.

Dịch cân tẩy tủy.

Khi luồng khí lạnh tiến vào, nó không chỉ mang theo ký ức mà còn dùng một loại năng lượng không rõ nguồn gốc cải tạo thân thể hắn. Quá trình này đã xảy ra trong lúc hôn mê, âm thầm loại bỏ tạp chất và chữa lành những tổn thương tích lũy nhiều năm.

Dương Quân chưa kịp suy xét sâu hơn thì ngửi thấy một mùi lạ.

Nó phát ra từ chính cơ thể hắn.

Dưới cổ áo bệnh nhân có một lớp chất nhờn màu xám rất mỏng bám trên da. Mùi không nồng đến mức người thường lập tức nhận ra, nhưng với khứu giác hiện tại, nó gần như không thể chịu đựng.

Hắn yêu cầu được vào phòng tắm.

Triệu Linh cho rằng hắn còn yếu, không đồng ý để hắn tự đi. Dương Quân đành ngồi dậy thật chậm, tránh để lộ sức lực bất thường. Bàn chân vừa chạm sàn, hắn đã phải điều chỉnh lại trọng tâm. Cơ thể nhẹ hơn, phản ứng nhanh hơn, đến mức một động tác vốn tự nhiên cũng dễ biến thành quá mạnh.

Hắn đi từng bước như người đang học sử dụng chân của chính mình.

Trong phòng tắm, Dương Quân khóa cửa rồi cởi áo bệnh nhân.

Hình ảnh trong gương khiến hắn im lặng.

Người đàn ông trong đó vẫn là hắn. Gương mặt không trẻ lại, khóe mắt vẫn có nếp nhăn, tóc mai vẫn lẫn sợi bạc. Nhưng làn da khỏe hơn, ánh mắt sáng và sâu, những vết sẹo lớn nhỏ trên ngực, vai, bụng đều nhạt đi rõ rệt. Một vết đạn gần xương sườn từng lõm xuống nay chỉ còn dấu mờ.

Lớp tạp chất màu xám tập trung ở lưng, ngực và các khớp. Nước ấm chảy qua mang theo mùi tanh khó chịu, nhuộm sàn thành những vệt đục. Hắn tắm gần nửa giờ, thay xà phòng hai lần mới loại bỏ hết.

Trong suốt quá trình, ký ức xa lạ liên tục hiện lên.

Hắn biết cơ thể mình đã đạt một loại căn cơ được gọi là Tiên Thiên Chi Thể. Nhưng Tiên Thiên trong kho ký ức không giống cảnh giới võ đạo mà con người trên Trái Đất có thể tưởng tượng. Nó chỉ có nghĩa thân thể đã được thanh lọc, kinh mạch thông suốt, nền tảng thích hợp để bước vào tu hành.

Nền tảng không phải tu vi.

Dương Quân không có pháp lực, không có chân khí, càng không thể làm những việc di sơn đảo hải như trong ký ức.

Hắn mặc quần áo bệnh nhân sạch rồi trở lại phòng.

Triệu Linh đã mở hộp giữ nhiệt. Cháo bên trong vẫn còn ấm. Mùi gạo, thịt băm và hành lá rõ đến mức Dương Quân có thể phân biệt từng nguyên liệu. Cùng lúc, cơn đói dữ dội bất ngờ trỗi dậy.

Hắn ăn hết hộp cháo trong vài phút.

Triệu Linh nhìn chiếc hộp trống, cuối cùng lộ ra một nụ cười rất nhạt. Đó là lần đầu cô cười từ khi hắn tỉnh.

Dương Quân đặt thìa xuống.

Có một việc hắn cần nói trước khi tiếp tục kiểm tra cơ thể hay dòng ký ức.

Hắn nhìn những quầng thâm dưới mắt Triệu Linh, thừa nhận mình đã sai trong chuyện học viện mỹ thuật. Hắn đã dùng nỗi sợ con gặp khó khăn để quyết định thay cô, lại phủ nhận một con đường mà bản thân chưa từng nghiêm túc tìm hiểu.

Triệu Linh cúi đầu.

Cô cũng xin lỗi vì câu nói trong bữa tối. Cô giải thích đó không phải suy nghĩ thật, chỉ là lời cố ý chọn để làm hắn đau khi đang tức giận. Ba ngày qua, cô sợ hắn không bao giờ tỉnh lại, cũng sợ lời cuối cùng giữa hai người mãi mãi dừng ở cuộc tranh cãi ấy.

Dương Quân đưa tay lên, định xoa đầu cô như khi còn nhỏ rồi dừng lại giữa chừng vì chưa chắc kiểm soát được sức lực.

Cuối cùng hắn chỉ đặt bàn tay nhẹ lên mu bàn tay cô.

Hắn cho biết sau khi xuất viện, hai cha con sẽ cùng xem toàn bộ hồ sơ, tìm hiểu chương trình, học phí và cơ hội nghề nghiệp. Hắn không hứa sẽ đồng ý với mọi quyết định, nhưng hứa sẽ nghe hết trước khi đưa ra ý kiến.

Triệu Linh ngẩng đầu. Mắt cô lại đỏ, nhưng lần này không né tránh.

Hồ sơ đã qua hạn nộp trực tuyến tối hôm đó. Tuy nhiên, giáo viên mỹ thuật biết chuyện gia đình nên đang giúp hỏi đợt bổ sung và một số trường khác có lịch sơ tuyển muộn hơn. Cơ hội chưa hoàn toàn mất đi.

Dương Quân gật đầu.

Hắn không nói những lời như chắc chắn sẽ giải quyết được. Trưởng thành có nghĩa phải chấp nhận một số lựa chọn để lại hậu quả. Nhưng nếu vẫn còn đường, hắn sẽ cùng cô đi tìm.

Sự căng thẳng giữa hai người cuối cùng tan đi.

Triệu Linh dựa lưng vào ghế, mí mắt nhanh chóng nặng xuống. Dương Quân bảo cô về nhà nghỉ, nhưng cô nhất quyết chờ đến khi bác sĩ kiểm tra lần nữa. Chưa đầy vài phút sau, cô đã ngủ quên trong tư thế ngồi.

Dương Quân kéo chăn mỏng phủ lên vai cô.

Lần này bàn tay hắn đủ nhẹ, không làm cô tỉnh.

Hắn nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài là thành phố quen thuộc. Xe cộ di chuyển dưới đường, các tòa nhà chen nhau trong màn sương nhạt. Nhưng trong cảm nhận hiện tại, thế giới ấy đã khác. Hắn nghe được tiếng chim đập cánh trên mái đối diện, nhìn thấy hơi nước bám trên một ô kính cách hàng chục mét, cảm nhận một luồng khí cực mỏng đang trôi trong ánh nắng.

Dương Quân không biết đó có phải linh khí hay chỉ là ảo giác từ ký ức.

Hắn khép mắt, thử tìm lại kho tri thức đã tràn vào đầu.

Ngay lập tức, hàng triệu mảnh thông tin đồng thời thức dậy.

Công pháp, trận đồ, phương thuốc, tên của những thế giới chưa từng nghe. Chúng hỗn loạn như một thư viện bị động đất xô đổ, sách vở chất thành núi nhưng không có mục lục.

Dương Quân lập tức rút ý thức ra.

Trán hắn rịn mồ hôi.

Truyền thừa không biến hắn thành vị đại năng kia. Nó chỉ ném cả một đại dương vào đầu một người chưa học bơi. Muốn lấy được thứ hữu ích, hắn phải sắp xếp từng phần.

Trước mắt, điều duy nhất có thể xác nhận là thân thể đã thay đổi.

Và thế giới có lẽ không đơn giản như hắn từng biết.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.