Nhân Sinh Quán

Chương 6: Ngàn năm nhất mộng



Bóng tối không kéo dài.

Ngay khi ý thức Dương Quân chìm xuống, một đốm sáng xuất hiện phía trước. Nó nhỏ như đầu kim, sau đó nhanh chóng mở rộng, nuốt lấy toàn bộ tầm nhìn.

Hắn nghe tiếng trẻ sơ sinh khóc.

Tiếng khóc vọng trong một gian cung điện xây bằng loại đá xanh không có trên Trái Đất. Ngoài cửa cung điện, mây tím cuộn quanh đỉnh núi, từng đàn chim lớn kéo theo đuôi lửa bay qua chín vầng mặt trời. Những người mặc trường bào đứng thành hai hàng, cúi đầu trước chiếc nôi làm từ ngọc trắng.

Dương Quân nhìn cảnh tượng ấy từ trong nôi.

Hắn cảm nhận được tấm chăn mềm trên da, ánh sáng chói vào đôi mắt non nớt và bàn tay một người phụ nữ đang vuốt lên trán mình. Nhưng người trong nôi không phải hắn. Những cảm giác kia thuộc về một sinh linh xa lạ, ở một thời đại không biết cách hiện tại bao nhiêu năm.

Cảnh vật đột ngột thay đổi.

Đứa trẻ đã trở thành thiếu niên.

Thiếu niên đứng dưới thác nước bạc đổ từ tầng mây, hai chân cắm sâu trong đá. Mỗi giọt nước nặng như sắt nung, đập xuống lưng khiến da thịt nứt ra. Một ông lão ngồi trên vách núi, dùng cành cây vạch những đường cong phức tạp vào hư không. Đường cong vừa thành hình, sấm chớp đã bị kéo từ trời xuống, hóa thành một con rồng điện quanh thân thiếu niên.

Dương Quân chịu trọn cơn đau ấy.

Hắn muốn rời khỏi ký ức nhưng không thể. Không có cơ thể để giãy giụa, cũng không có miệng để kêu. Hắn chỉ là một ý thức bị cuốn theo dòng chảy, buộc phải nhìn, nghe và cảm nhận mọi thứ mà chủ nhân ký ức từng trải qua.

Mười năm biến thành một cái chớp mắt.

Thiếu niên trưởng thành trong tiếng chuông của tông môn. Hắn học cách cảm nhận linh khí, mở kinh mạch, ngưng tụ pháp lực. Những văn tự cổ xưa xuất hiện trong đầu Dương Quân, mỗi chữ mang theo vô số tầng ý nghĩa. Một đoạn khẩu quyết ngắn chứa hàng trăm phương pháp vận hành. Một tư thế tay thay đổi rất nhỏ có thể quyết định pháp thuật thành công hay phản phệ.

Dương Quân nhìn thấy tất cả.

Nhưng nhìn thấy không đồng nghĩa hiểu được.

Lượng tri thức tràn qua quá nhanh. Hắn vừa nắm được ý nghĩa của chữ đầu tiên, phía sau đã có hàng vạn chữ khác ập tới. Chúng chồng lên nhau, chìm xuống nơi sâu trong ý thức, giống một kho sách bị ném vào căn phòng khóa kín.

Thời gian tiếp tục tăng tốc.

Chủ nhân ký ức rời ngọn núi, đi qua những thành trì dài hàng nghìn dặm, vượt biển bằng một chiếc thuyền gỗ bay giữa mây. Hắn giao đấu với yêu thú, bước vào bí cảnh, nhìn đồng môn chết trong trận pháp. Có lần thân thể bị xé mất nửa phần, nguyên thần phải trốn trong một ngọn đèn suốt ba trăm năm mới có thể tái tạo nhục thân.

Ba trăm năm ấy, Dương Quân cũng phải trải qua.

Không có ngày đêm trong ngọn đèn. Chỉ có bóng tối, tiếng tim của người giữ đèn và từng sợi pháp lực được tích lũy chậm đến mức gần như bất động. Dương Quân thử đếm thời gian rồi quên mình đã đếm đến đâu. Khi ánh sáng cuối cùng xuất hiện, hắn có cảm giác đã ở đó lâu hơn cả cuộc đời trước kia của mình.

Nhưng dòng ký ức không cho phép hắn dừng lại.

Ánh sáng mở ra thành một lò luyện đan khổng lồ.

Chủ nhân ký ức ngồi trước lò, dùng thần niệm phân biệt hàng vạn thay đổi của ngọn lửa. Cây cỏ được ném vào theo thứ tự nghiêm ngặt, mỗi gốc mang dược tính và độc tính khác nhau. Dương Quân nhìn một chiếc lá đã biết nó sinh trưởng ở vùng đất nào, cần bao nhiêu năm thành thục, phải phối hợp với khoáng vật gì để không phá hủy kinh mạch.

Ngay sau đó, chiếc lá cùng toàn bộ tri thức về nó bị biển thông tin mới nhấn chìm.

Y đạo.

Trận đạo.

Luyện khí.

Phù pháp.

Thần thông.

Mỗi con đường đều rộng đến mức một người phàm dùng cả đời cũng không thể nhìn thấy bờ. Chủ nhân ký ức lại đi qua tất cả, khi học từ người khác, khi tự nghiên cứu, …

Dương Quân dần không còn phân biệt được mình đang mơ hay thật sự sống cuộc đời ấy.

Một nghìn năm trôi qua.

Rồi mười nghìn năm.

….

Trái Đất, Bắc Kinh, căn nhà tập thể và cuộc đời hơn ba mươi năm của hắn trở nên nhỏ bé như một hạt bụi. Nếu không còn tiếng gọi cha giữ ở nơi sâu nhất trong ý thức, có lẽ hắn đã quên mình là ai giữa dòng ký ức vô tận.

Dòng ký ức tan thành một đại dương ánh sáng. Tri thức nhiều đến mức ý thức hắn tưởng như bị xé nát. Hắn không thể tiếp nhận, chỉ có thể để phần lớn chìm xuống nơi sâu nhất trong đầu, còn bản thân bám lấy tiếng gọi cha đã trở nên vô cùng xa xôi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.