Dương Quân trở lại tập đoàn vào sáng thứ hai.
Chiếc Volkswagen màu đen vừa vào bãi đỗ, bảo vệ đã nhận ra biển số và nâng thanh chắn từ xa. Hắn đỗ xe đúng vị trí quen thuộc, tắt máy rồi ngồi thêm vài giây để nghe những âm thanh quanh mình.
Tiếng động cơ vọng qua các trụ bê tông. Tiếng giày cao gót trên tầng một, tiếng cửa thang máy mở ở phía bên kia bãi xe và tiếng nước chảy trong đường ống đều hiện lên rõ ràng. Sau nhiều ngày luyện tập, Dương Quân đã có thể để phần lớn chúng chìm xuống nền, chỉ giữ lại thứ mình muốn nghe.
Khả năng kiểm soát lực cũng tốt hơn trước.
Hắn không còn bóp nứt cốc nước, nhưng vẫn chưa dám thử sức mạnh tối đa. Từ khi xác nhận Trái Đất thiếu linh khí, phần lớn thời gian của hắn dùng để sàng lọc ký ức và làm quen với thân thể. Kết quả tu hành chưa có, cuộc sống lại phải tiếp tục.
Tầng điều hành nằm gần đỉnh tòa nhà.
Dương Quân vừa bước khỏi thang máy đã bị mấy nhân viên quen chặn lại. Người hỏi hắn có phải trốn việc đi nghỉ dưỡng hay không, người khác cho rằng vị trợ lý nhàn nhất công ty cuối cùng cũng biết xấu hổ nên giả bệnh. Những lời trêu chọc không có ác ý. Hắn chỉ giơ túi thuốc bệnh viện làm bằng chứng rồi đi thẳng về phòng.
Phòng làm việc vẫn như cũ.
Tờ báo từ ngày hắn nghỉ còn đặt trên bàn, máy tính phủ một lớp bụi mỏng. Cây xương rồng nhỏ do thư ký đặt nhờ đã hơi héo. Dương Quân tưới một ít nước, bật máy, kiểm tra lịch làm việc của Tô Vận.
Cửa phòng mở sau lưng.
Tô Vận đứng ngoài, trên tay cầm tập tài liệu. Bộ vest màu đen khiến dáng người cô càng gọn, mái tóc dài được búi thấp. Mười năm trước, cô gái mười bảy tuổi hắn cứu bên ngoài quán bar vẫn còn hoảng sợ đến mức nắm chặt tay áo hắn. Hiện tại, chỉ một ánh mắt của cô cũng đủ khiến cả phòng họp im lặng.
Cô nhìn Dương Quân từ đầu đến chân.
Hắn đã cố mặc như mọi ngày, nhưng sự thay đổi trong cơ thể không thể che hoàn toàn. Lưng thẳng hơn, bước chân nhẹ hơn, quầng mệt mỏi lâu năm đã biến mất. Đặc biệt là đôi mắt, vẫn bình tĩnh nhưng dường như nhìn người đối diện rõ hơn trước.
Tô Vận hỏi bác sĩ có thật sự đồng ý cho hắn đi làm hay không.
Dương Quân đưa giấy xuất viện. Hắn không nói về ba ngày hôn mê hay những đêm thử công pháp, chỉ xác nhận bản thân đủ khả năng lái xe.
Cô xem giấy rồi trả lại, không truy hỏi. Chỉ đến lúc quay đi, cô mới nhắc hôm nay có buổi gặp nhà đầu tư quan trọng, hắn cần ở gần phòng họp.
Dương Quân đồng ý.
Buổi sáng trôi qua yên bình. Hắn đọc các tin tức bỏ lỡ, chơi nửa ván game rồi dừng vì nghe tiếng tranh cãi ở phòng thiết kế. Đến gần mười một giờ, thư ký tổng giám đốc chạy qua hành lang, sắc mặt căng thẳng. Hai phút sau, toàn bộ trưởng bộ phận liên quan được gọi vào phòng họp nhỏ.
Một mẫu thiết kế đã bị đánh cắp.
Đó là bộ sưu tập chủ lực mang tên Sương Thành, được chuẩn bị cho mùa xuân năm sau và là nội dung quan trọng nhất trong buổi gọi vốn chiều nay. Tập đoàn đã đầu tư gần một năm, từ nghiên cứu vật liệu, phác thảo đến làm mẫu. Bản trình bày cuối cùng chỉ có sáu người được quyền truy cập.
Sáng nay, một thương hiệu đối thủ bất ngờ công bố hình ảnh quảng bá có cấu trúc, bảng màu và chi tiết cắt may gần như giống hệt ba mẫu chủ đạo của Sương Thành.
Thời điểm công bố sớm hơn buổi gặp nhà đầu tư bốn giờ.
Nếu không chứng minh được quyền sở hữu và nguồn rò rỉ, tập đoàn không chỉ mất lợi thế mà còn có thể bị cáo buộc sao chép. Nhà đầu tư sẽ không đặt tiền vào một công ty không bảo vệ nổi tài sản cốt lõi.
Phòng điều hành nhanh chóng rơi vào hỗn loạn có kiểm soát.
Bộ phận pháp chế thu thập thời gian sáng tạo và hồ sơ đăng ký. Công nghệ thông tin kiểm tra nhật ký truy cập. Phòng thiết kế đối chiếu từng phiên bản. Tô Vận phân công công việc ngắn gọn, không nổi giận, nhưng người quen đều nhận ra ngón tay cô gõ trên mặt bàn nhanh hơn bình thường.
Dương Quân đứng phía ngoài cửa kính.
Hắn không hiểu thời trang đủ để phân biệt một đường cắt có thể trị giá bao nhiêu. Nhưng hắn hiểu bảo mật. Nếu sáu tài khoản đều không có đăng nhập bất thường, dữ liệu có thể bị lấy bằng quyền quản trị, thiết bị ngoại tuyến hoặc bản in.
Hắn vào phòng, nhắc kiểm tra camera khu máy in và danh sách thẻ ra vào kho hồ sơ.
Trưởng bộ phận công nghệ cho rằng việc đó đã được thực hiện. Camera không ghi nhận người lạ, kho hồ sơ không mở từ tối qua. Máy chủ cũng không phát hiện sao chép dung lượng lớn.
Dương Quân nhìn bản báo cáo.
Thông tin quá sạch.
Một vụ trộm không để lại dấu vết thường có hai khả năng. Kẻ thực hiện cực kỳ giỏi, hoặc người kiểm tra đang tìm sai chỗ.
Tô Vận quyết định buổi gọi vốn vẫn diễn ra. Pháp chế chuẩn bị tài liệu chứng minh quá trình sáng tạo, thiết kế thay đổi cách trình bày để không lộ thêm mẫu chưa công bố. Không ai được rời tầng điều hành nếu chưa bàn giao thiết bị kiểm tra.
Cuộc họp kết thúc lúc gần trưa.
Dương Quân trở về phòng nhưng không bật game. Hắn nhắm mắt, tách từng âm thanh trong tòa nhà.
Khả năng nghe của hắn không thể xuyên qua mọi vật vô hạn. Tường dày, tiếng máy điều hòa và hàng trăm người cùng làm việc tạo thành lớp nhiễu lớn. Tuy nhiên, mỗi thiết bị có nhịp âm riêng. Máy in kéo giấy theo chu kỳ; máy tính có quạt tản nhiệt; cửa từ phát tiếng chốt điện khi đóng mở.
Hắn nghe từ tầng này xuống dưới.
Phòng in đang hoạt động liên tục. Khu kỹ thuật có tiếng tháo ổ cứng. Tầng mười bảy, nơi lưu hồ sơ cũ, gần như im lặng vì đã khóa để bảo trì hệ thống chữa cháy.
Gần như im lặng.
Giữa tiếng đường ống và quạt thông gió, có một âm thanh đều, khô, liên tục ngắt quãng.
Dương Quân mở mắt.
Hắn từng nghe âm thanh ấy hàng nghìn lần trong văn phòng.
Máy hủy giấy.
Một chiếc máy hủy giấy đang hoạt động ở tầng vốn không có người và cửa ra vào được ghi nhận chưa từng mở.
Dương Quân đứng dậy, lấy điện thoại rồi rời phòng.