Dương Quân không dùng thang máy chính.
Nếu người trên tầng mười bảy có quyền theo dõi camera hoặc hệ thống thẻ, thang máy sẽ báo trước có người đi xuống. Hắn chọn cầu thang thoát hiểm, bước chân nhẹ đến mức cảm biến âm thanh trong hành lang không kích hoạt.
Cửa chống cháy tầng mười bảy bị khóa điện tử.
Trên màn hình nhỏ, đèn báo vẫn màu đỏ. Nhật ký hệ thống nói cánh cửa chưa mở, nhưng từ khe dưới cửa có luồng không khí mang theo mùi giấy nóng và nhựa máy.
Dương Quân không phá khóa.
Hắn đi xuống nửa tầng, vào khu kỹ thuật rồi tìm đường qua hành lang dịch vụ. Bản vẽ thoát hiểm treo trên tường cho thấy phòng hồ sơ có một cửa phụ nối với kho thiết bị, loại cửa cơ dùng chìa khóa bảo trì thay vì thẻ điện tử.
Cửa phụ khép nhưng không khóa.
Bên trong, máy hủy giấy đang chạy.
Một người đàn ông mặc đồng phục kỹ thuật quỳ trước máy, liên tục đưa từng xấp giấy vào khe. Trên bàn bên cạnh có túi niêm phong, hai ổ cứng di động và một bình dung dịch tẩy mực. Anh ta là Lưu Bân, nhân viên quản trị hệ thống đã làm ở tập đoàn hơn ba năm.
Dương Quân nhận ra ngay.
Sáng nay chính Lưu Bân là người báo nhật ký máy chủ không có truy cập bất thường.
Dương Quân không bước vào. Hắn đứng sau khe cửa, dùng điện thoại quay lại toàn bộ hiện trường: gương mặt, thao tác, ổ cứng và những trang giấy còn nguyên. Sau đó hắn gửi bản sao video vào hộp thư cá nhân, đề phòng điện thoại bị lấy hoặc dữ liệu bị xóa.
Lưu Bân đưa xấp cuối cùng vào máy rồi rút bình dung dịch.
Dương Quân mới mở cửa.
Người bên trong giật mình. Bình dung dịch rơi xuống bàn. Phản ứng đầu tiên của Lưu Bân không phải giải thích mà chụp lấy ổ cứng và lao về cửa chính.
Dương Quân không đuổi theo ngay.
Trước khi lên đây, hắn đã dùng nêm cao su chặn cửa chính từ phía ngoài. Lưu Bân giật tay nắm hai lần không mở được, lập tức quay lại. Gương mặt anh ta chuyển từ hoảng hốt sang dữ tợn khi nhận ra người đứng giữa phòng chỉ là vị trợ lý vốn nổi tiếng nhàn rỗi.
Anh ta cầm chiếc kéo lớn trên bàn.
Dương Quân không muốn đánh người.
Với sức lực hiện tại, một cú đẩy theo thói quen có thể gây thương tích nặng. Hắn lùi nửa bước, tránh mũi kéo, dùng cạnh bàn ngăn đường tiến rồi gạt cổ tay đối phương bằng lực nhỏ nhất.
Chiếc kéo rơi xuống.
Lưu Bân mất thăng bằng, nhưng Dương Quân giữ vai và đặt anh ta ngồi xuống ghế thay vì để ngã. Toàn bộ quá trình chỉ kéo dài vài giây. Người kỹ thuật nhìn cổ tay đỏ lên của mình, vẻ mặt lần đầu xuất hiện sợ hãi thật sự.
Dương Quân lấy dây rút nhựa trong hộp dụng cụ, buộc một tay Lưu Bân vào thành ghế. Tay còn lại được để tự do, đủ để không biến việc khống chế thành nguy hiểm nếu xảy ra sự cố.
Sau đó hắn tắt máy hủy giấy, rút nguồn điện và chụp ảnh mọi thứ trước khi di chuyển.
Những trang chưa bị hủy mang mã của bộ sưu tập Sương Thành. Một ổ cứng dán nhãn sao lưu bảo trì. Ổ còn lại không có ký hiệu. Trong túi niêm phong có thẻ từ của một phó giám đốc, nhưng tên trên thẻ đã bị cạo một phần.
Dương Quân gọi Tô Vận và bộ phận pháp chế.
Hắn không tự thẩm vấn Lưu Bân. Lời khai lấy trong tình trạng bị đe dọa có thể mất giá trị, còn xử lý sai hiện trường sẽ phá bằng chứng. Hắn chỉ ngồi đối diện, bảo người kia không chạm vào bất cứ thứ gì cho đến khi pháp chế và an ninh tới.
Lưu Bân thử thương lượng.
Anh ta cho rằng đây chỉ là tiêu hủy giấy lỗi theo yêu cầu bảo trì, sau đó chuyển sang ám chỉ Dương Quân không hiểu kỹ thuật và có thể gặp rắc rối vì giam giữ nhân viên. Khi thấy điện thoại vẫn quay, anh ta im lặng.
Năm phút sau, Tô Vận cùng trưởng bộ phận pháp chế xuất hiện.
Hiện trường được niêm phong. Camera riêng ghi lại vị trí vật chứng. An ninh tháo dây rút nhưng giữ Lưu Bân ở lại. Bộ phận công nghệ khác kiểm tra ổ cứng ngay trên máy không nối mạng.
Trong ổ không nhãn có bản đầy đủ của Sương Thành, nhật ký sao chép và phần mềm xóa dấu vết truy cập. Thời gian tạo dữ liệu là hai tuần trước. Một thư mục khác chứa ảnh giấy tờ bảo mật của vài dự án cũ, chứng minh đây không phải lần đầu.
Lưu Bân mất hoàn toàn khả năng phủ nhận.
Khi luật sư nội bộ giải thích mức độ trách nhiệm, anh ta bắt đầu khai. Một công ty trung gian trả tiền để lấy dữ liệu thiết kế. Người liên hệ chỉ dùng phần mềm nhắn tin mã hóa, không gặp trực tiếp. Quyền truy cập tầng mười bảy và thẻ từ được một người trong ban lãnh đạo cung cấp.
Tên người đó, Lưu Bân không biết.
Anh ta chỉ nhận được một câu xác nhận trước mỗi lần hành động, gửi từ số nội bộ không hiển thị danh tính. Người bí mật ấy biết chính xác lịch họp, vị trí bản in và thời gian camera tạm ngừng để bảo trì.
Phát hiện này khiến không khí trong phòng nặng xuống.
Kẻ trộm bị bắt, nhưng người mở cửa cho hắn vẫn ở trong tập đoàn.
Tô Vận không biểu lộ cảm xúc. Cô yêu cầu sao lưu bằng chứng thành nhiều bản, báo cảnh sát theo quy trình và giữ kín thông tin nội gián. Buổi gọi vốn vẫn phải diễn ra như kế hoạch; đối phương càng cho rằng tập đoàn đang rối loạn, họ càng dễ lộ sơ hở.
Trước khi rời phòng, cô nhìn Dương Quân.
Cô không hỏi hắn vì sao có thể nghe máy hủy giấy qua nhiều tầng. Cũng không hỏi cách hắn đi vào căn phòng bị khóa. Cô chỉ xác nhận hắn có bị thương hay không.
Dương Quân lắc đầu.
Tô Vận gật nhẹ rồi quay đi.
Đó là cách hai người đã làm việc cùng nhau suốt mười năm. Cô biết hắn có những việc không muốn kể. Hắn biết cô sẽ không hỏi khi câu trả lời chưa cần thiết.
Dương Quân nhìn Lưu Bân được đưa xuống tầng dưới.
Một nhân viên kỹ thuật không thể tự mình biết toàn bộ kế hoạch. Thương hiệu đối thủ cũng không nhất thiết là kẻ đứng cuối. Vụ đánh cắp nhằm đúng thời điểm gọi vốn, có thể mục tiêu thật sự không phải vài mẫu quần áo mà là ép tập đoàn mất nguồn tiền.
Cuộc sống bình thường của hắn dường như đang có thêm một lớp khác.
Không liên quan đến tu hành, nhưng cũng đầy những kẻ ẩn trong bóng tối.