Nhân Sinh Quán

Chương 13: Bữa tối muộn



Buổi gọi vốn kết thúc sau tám giờ tối.

Nhà đầu tư không ký ngay, nhưng đồng ý tiếp tục thẩm định sau khi xem hồ sơ chứng minh quyền sở hữu thiết kế. Trong hoàn cảnh bị phá hoại chỉ vài giờ trước cuộc họp, đó đã là kết quả tốt nhất.

Phần lớn nhân viên tầng điều hành lần lượt ra về. Đèn trong phòng họp tắt, hành lang trở nên yên tĩnh. Dương Quân kiểm tra bãi xe rồi quay lên, phát hiện văn phòng tổng giám đốc vẫn sáng.

Tô Vận đang ngồi trước bàn, giày cao gót bỏ sang một bên, tay day giữa hai lông mày. Trên màn hình là danh sách những người có thể tiếp cận lịch trình và hệ thống nội bộ. Con số không nhiều, nhưng mỗi người đều đã theo cô qua giai đoạn khó khăn nhất của công ty.

Dương Quân đặt túi thức ăn mua dưới tầng lên bàn.

Tô Vận nhìn hai hộp mì rồi cho rằng người vừa giúp cứu buổi gọi vốn xứng đáng được ăn thứ tốt hơn. Dương Quân lại thấy đồ ăn nóng và đủ no đã là tốt. Sau một ngày làm việc, cơ thể được cải tạo của hắn cần lượng thức ăn gấp nhiều lần trước kia; chọn nhà hàng chỉ khiến phải chờ lâu hơn.

Hai người ăn trong văn phòng.

Suốt mười năm, những bữa tối như vậy không hiếm. Khi Tô Vận mới gây dựng công ty, cả tầng chỉ có vài nhân viên, Dương Quân từng ngủ trên sofa trong lúc cô sửa kế hoạch kinh doanh đến sáng. Về sau công ty lớn dần, phòng làm việc đổi từ căn hộ thuê thành tòa nhà hiện tại, nhưng thói quen để một đôi đũa dự phòng trong ngăn kéo vẫn còn.

Tô Vận hỏi chuyện đêm bên bờ sông.

Cô đã biết từ Triệu Linh rằng hắn cứu một người rồi hôn mê ba ngày. Điều cô muốn biết là tại sao kết quả kiểm tra bình thường nhưng khí chất và khả năng của hắn lại thay đổi rõ rệt.

Dương Quân không thể kể sự thật.

Không phải vì không tin cô. Kho ký ức trong đầu, thân thể Tiên Thiên và miếng ngọc tan vào máu đều vượt quá khả năng giải thích. Chính hắn còn chưa hiểu truyền thừa có nguy hiểm hay không. Nói ra chỉ kéo Tô Vận cùng Triệu Linh vào chuyện chưa thể kiểm soát.

Hắn chỉ thừa nhận mình nhảy xuống sông cứu người, bị lạnh và hôn mê sau khi trở về. Những thay đổi còn lại có thể do cơ thể hồi phục sau thời gian nghỉ dài.

Lời giải thích không thuyết phục.

Tô Vận nhìn hắn một lúc rồi không hỏi nữa. Cô chỉ nhắc nếu chuyện đó ảnh hưởng khả năng lái xe hoặc khiến hắn gặp nguy hiểm, hắn phải nói trước. Chức danh trợ lý có thể chỉ là vỏ bọc, nhưng sự an toàn giữa hai người không phải chuyện có thể giấu.

Dương Quân đồng ý.

Hắn hỏi ngược lại về nội gián. Tô Vận cho biết bộ phận pháp chế đã chuyển bằng chứng cho cảnh sát. Danh sách nghi vấn sẽ được kiểm tra âm thầm. Trước khi có bằng chứng, cô không muốn nghi oan người đã cùng mình xây công ty.

Dương Quân hiểu lựa chọn ấy, nhưng cũng nhắc cô thay đổi lịch di chuyển và quyền truy cập cá nhân. Một kẻ có thể lấy dữ liệu chưa chắc chỉ muốn lấy dữ liệu.

Bữa tối kết thúc trong im lặng tương đối thoải mái.

Tô Vận trở lại bàn làm việc. Dương Quân thu hộp thức ăn, xuống lấy xe. Khi hắn rời tòa nhà, tuyết nhỏ bắt đầu rơi, những hạt trắng tan ngay trên kính chắn gió.

Hắn không về thẳng nhà.

Triệu Linh nhắn rằng đang ở quán cà phê gần trường, cần hoàn thành một bài vẽ rồi mới về. Dương Quân lái xe tới đón.

Quán nằm trên tầng hai của một hiệu sách. Qua cửa kính, hắn thấy Triệu Linh ngồi ở góc, trước mặt là bảng vẽ điện tử cũ và máy tính xách tay. Cô không mặc đồng phục mà khoác áo len rộng, tóc búi cao, tập trung đến mức không nhận ra hắn đã đứng ngoài vài phút.

Trên màn hình là bức minh họa một cô gái cầm ô trong mưa.

Triệu Linh liên tục chỉnh màu, phóng lớn từng chi tiết rồi gửi bản xem trước qua một nền tảng giao dịch. Ít phút sau, thông báo thanh toán hiện lên. Số tiền không lớn, nhưng ghi chú đi kèm yêu cầu sửa thêm hai lần và giao tệp trước nửa đêm.

Dương Quân không bước vào ngay.

Hắn nhớ những đêm ánh sáng lọt dưới cửa phòng con gái. Hắn tưởng cô ôn bài. Thực tế có lẽ cô vừa học vừa nhận đơn vẽ, tự tích từng khoản cho lớp luyện thi và học phí.

Một nhân viên quán mang tới cốc nước nóng miễn phí, nhắc Triệu Linh đồ uống đã hết từ lâu. Cô cảm ơn, mở ví điện tử kiểm tra số dư rồi không gọi thêm.

Dương Quân nhìn con số trên màn hình từ ngoài cửa kính.

Khứu giác và thị lực mới giúp hắn thấy được những điều trước đây không thể thấy, nhưng điều khiến ngực hắn nặng xuống lại rất bình thường. Triệu Linh tiết kiệm vài chục tệ tiền đồ uống trong khi ngồi làm một bức tranh có thể mất cả tối.

Cô không nói với hắn vì biết hắn sẽ phản đối.

Mà hắn chưa từng hỏi tiền mua màu vẽ, bảng vẽ hay lệ phí thi đến từ đâu.

Dương Quân đẩy cửa bước vào.

Triệu Linh giật mình, lập tức thu nhỏ cửa sổ giao dịch. Phản ứng ấy khiến hắn càng hiểu cô đã giấu chuyện này bao lâu.

Hắn không trách, cũng không yêu cầu cô dừng lại. Hắn chỉ ngồi xuống đối diện, chờ cô hoàn thành phần chỉnh sửa cuối cùng.

Triệu Linh làm việc thêm gần hai mươi phút. Trong khoảng thời gian ấy, cô liên tục nhìn hắn, như chuẩn bị đối mặt một cuộc tranh cãi khác. Nhưng Dương Quân chỉ quan sát bức tranh, lần đầu nghiêm túc nhìn cách từng lớp màu được tạo thành.

Khi tệp được gửi đi, hắn mới hỏi cô đã nhận đơn vẽ bao lâu.

Triệu Linh thừa nhận gần một năm. Ban đầu chỉ là ảnh đại diện và minh họa đơn giản, về sau có khách cũ giới thiệu thêm. Phần lớn tiền được cô giữ lại để mua dụng cụ, phần còn lại dành cho học phí chuyên môn.

Dương Quân hỏi tại sao không nói.

Cô không cần trả lời.

Cả hai đều biết nguyên nhân.

Hắn từng phân loại hội họa là sở thích không ổn định. Trong mắt một cô gái mười tám tuổi, cách duy nhất chứng minh có lẽ là tự kiếm tiền, tự chuẩn bị mọi thứ rồi đưa ra một kết quả hắn không thể phủ nhận.

Dương Quân nhìn chiếc bảng vẽ. Góc dưới đã nứt, bút cảm ứng được quấn băng dính. Đây không phải bộ dụng cụ của người tùy hứng thử vài ngày.

Hắn nói từ nay những khoản liên quan học tập cần được hai cha con cùng bàn bạc. Triệu Linh vẫn có thể nhận đơn nếu không ảnh hưởng sức khỏe và việc học, nhưng không được thức quá khuya hoặc tự gánh toàn bộ học phí.

Cô nhìn hắn như không tin cuộc nói chuyện lại kết thúc dễ dàng như vậy.

Dương Quân không giải thích thêm.

Trên đường về, Triệu Linh ngủ quên ở ghế phụ. Máy tính và bảng vẽ được ôm trước ngực, đầu nghiêng về phía cửa sổ. Dương Quân giảm tốc, bật sưởi cao hơn rồi nhìn dòng xe phía trước.

Hắn từng cho rằng chỉ cần cung cấp một căn nhà, thức ăn và học phí là đã hoàn thành trách nhiệm. Nhưng khi hắn mải vạch một con đường an toàn, Triệu Linh đã lặng lẽ đi trên con đường khác một mình.

Ngày mai hắn sẽ mua cho cô một bộ màu tốt.

Trong ký ức có hàng triệu loại khoáng vật và phương pháp luyện chế, nhưng Dương Quân không biết màu nước, màu acrylic và màu sơn dầu khác nhau thế nào.

Hắn quyết định đến cửa hàng lớn nhất rồi hỏi nhân viên.

Đó là một kế hoạch đơn giản.

Và như nhiều kế hoạch của người cha không hiểu hội họa, nó vẫn có khả năng sai ngay từ bước đầu tiên.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.