Nhân Sinh Quán

Chương 14: Làm hòa



Sáng hôm sau, Dương Quân dậy sớm hơn thường lệ.

Triệu Linh vẫn còn ngủ. Ánh sáng dưới khe cửa phòng cô đã tắt từ trước nửa đêm, đúng như thỏa thuận mới giữa hai cha con. Trên bàn ăn, chiếc cốc cô dùng tối qua được úp ngay ngắn cạnh bình nước. Căn nhà yên tĩnh đến mức Dương Quân có thể nghe tiếng đầu bút chì lăn rất nhẹ mỗi khi gió lùa qua cửa sổ.

Hắn đứng trước cửa phòng một lúc, cuối cùng không gõ.

Chuyện học mỹ thuật đã bị hắn trì hoãn quá lâu. Lời đồng ý trong bệnh viện và cuộc trò chuyện ở quán cà phê đều chưa đủ. Triệu Linh cần biết hắn thực sự coi lựa chọn ấy là một con đường, không phải một cơn bốc đồng được tạm thời dung túng.

Dương Quân nhớ tới quyết định mua màu vẽ tối qua.

Trong kho ký ức khổng lồ tồn tại vô số phương pháp nghiền khoáng vật, chiết xuất tinh hoa cỏ cây, điều chế linh mặc và bảo quản sắc liệu qua hàng vạn năm. Có đại năng từng lấy máu chân long làm mực, dùng bụi sao tô trận đồ lên hư không. So với những thứ ấy, một bộ màu dành cho học sinh mỹ thuật đáng lẽ không thể làm khó hắn.

Nửa giờ sau, đứng giữa cửa hàng dụng cụ hội họa lớn nhất khu vực, Dương Quân nhận ra mình đã đánh giá quá cao bản thân.

Hai dãy kệ kéo dài từ cửa vào tận cuối phòng. Màu nước, màu bột, acrylic, sơn dầu, chì than, chì màu và những hộp dụng cụ mang tên hắn chưa từng nghe qua được xếp thành từng tầng. Chỉ riêng giấy vẽ cũng chia theo định lượng, độ nhám, kích thước và chất liệu. Những con số nhỏ trên nhãn khiến hắn nhớ tới thông số đạn dược, nhưng chúng không tuân theo bất kỳ hệ thống nào hắn quen thuộc.

Nhân viên hỏi hắn cần mua cho người mới học, người luyện thi hay họa sĩ chuyên nghiệp.

Dương Quân suy nghĩ rồi cho biết người dùng đã vẽ gần một năm và sắp thi vào học viện. Câu trả lời ấy khiến nhân viên đưa hắn tới một tủ kính khác, nơi giá của từng hộp màu tăng lên rõ rệt.

Hắn không tiếc tiền, chỉ không biết loại nào phù hợp.

Nhân viên tiếp tục hỏi Triệu Linh học màu nước, màu bột hay sơn dầu; trường cô dự thi yêu cầu môn gì; cô quen dùng nhãn hiệu nào; bảng màu hiện có thiếu tông nóng hay tông lạnh. Dương Quân không trả lời được câu nào.

Tối qua hắn còn định đến cửa hàng rồi hỏi nhân viên. Đến lúc thật sự bị hỏi, hắn mới phát hiện muốn nhờ người khác lựa chọn cũng cần hiểu tối thiểu người nhận đang cần gì.

Dương Quân nhìn hàng trăm tuýp màu, nhớ lại bức tranh cô gái cầm ô trên màn hình của Triệu Linh. Màu sắc trong bức tranh dịu, có những vệt sáng phản chiếu trên mặt đường ướt. Hắn chọn một hộp sơn dầu ba mươi sáu màu vì hình mẫu ngoài vỏ cũng có vẻ rực rỡ, lại mua thêm bộ cọ, dao pha màu, dầu lanh và một xấp toan đã căng khung.

Nhân viên xác nhận lại người nhận có học sơn dầu hay không.

Dương Quân chỉ nói cô biết vẽ.

Sự chắc chắn ấy chấm dứt mọi nỗ lực tư vấn còn lại.

Khi về đến nhà, Triệu Linh vừa thức dậy. Cô mặc áo ngủ rộng, mái tóc rối, đang mở tủ lạnh tìm đồ ăn. Trên bàn xuất hiện hai túi lớn in tên cửa hàng mỹ thuật, khiến động tác của cô dừng giữa chừng.

Dương Quân đặt hộp sơn dầu ra trước mặt con gái với vẻ nghiêm túc không khác gì khi giao một món thiết bị quan trọng. Hắn đã kiểm tra đủ số tuýp, đầu cọ và khung vẽ trên đường về. Không có món nào hư hỏng.

Triệu Linh mở hộp.

Nét kinh ngạc ban đầu nhanh chóng biến thành một biểu cảm khó xác định. Cô nhìn sơn dầu, nhìn dao pha màu, rồi nhìn cha mình. Hai vai cô khẽ rung lên. Cô cố giữ vẻ nghiêm túc trong vài giây nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu, bật cười đến mức phải vịn mép bàn.

Dương Quân không hiểu có gì đáng cười.

Triệu Linh giải thích bằng giọng đứt quãng rằng lớp luyện thi của cô dùng màu bột. Bài thi của học viện cũng không có môn sơn dầu. Bộ dụng cụ hắn mua phù hợp với một hướng học hoàn toàn khác, còn xấp toan lớn đến mức căn phòng của cô khó tìm được chỗ dựng.

Dương Quân nhìn chiến lợi phẩm của chuyến đi buổi sáng.

Nếu là trước kia, hắn có lẽ đã cho rằng các loại màu đều dùng để tạo hình, khác biệt không đáng kể. Nhưng sau khi tận mắt nhìn cách Triệu Linh làm việc, hắn không còn nói được câu ấy. Một người không hiểu không có tư cách phán rằng sự khác nhau là không quan trọng.

Hắn thừa nhận mình mua sai.

Ba chữ đơn giản ấy khiến tiếng cười của Triệu Linh nhỏ dần. Cô vuốt ngón tay qua những tuýp màu còn mới, ánh mắt không có vẻ thất vọng. Trái lại, khóe môi vẫn cong lên, dịu hơn rất nhiều so với lúc vừa mở hộp.

Cô cho rằng có thể giữ lại. Sau kỳ thi, cô vốn muốn thử sơn dầu, chỉ là chưa dám mua vì dụng cụ khá đắt. Bộ cọ cũng dùng được cho nhiều mục đích. Riêng những khung toan cần xếp tạm dưới gầm giường.

Dương Quân biết cô đang cứu vãn thể diện cho hắn. Tuy nhiên, sự vụng về này ít nhất đã khiến bầu không khí giữa hai người nhẹ đi.

Hắn lấy từ túi áo ra tờ giới thiệu tuyển sinh đã nhặt lại từ thùng rác mấy ngày trước. Nếp gấp được ép phẳng, nhưng vết nhàu vẫn còn. Hắn đặt tờ giấy bên cạnh hộp màu và yêu cầu Triệu Linh giải thích từ đầu.

Không chỉ học phí, hắn muốn biết môn thi, lịch luyện tập, tỷ lệ tuyển, những trường cô đang nhắm tới và phương án nếu không trúng tuyển.

Triệu Linh không trả lời ngay. Cô nhìn tờ giấy cũ rồi vào phòng lấy ra một tập hồ sơ dày. Bên trong có lịch thi, điểm chuẩn các năm, yêu cầu bài dự thi, danh sách lớp luyện, chi phí vật liệu và cả bảng so sánh các học viện. Mọi con số đều được ghi chú bằng nét chữ nhỏ, vài mục đã sửa nhiều lần.

Dương Quân đọc từng trang.

Kế hoạch của cô không hề bốc đồng. Cô dự định vẫn dự kỳ thi văn hóa, đồng thời đăng ký kỳ thi năng khiếu. Nếu điểm chuyên môn không đủ vào học viện hàng đầu, cô đã chọn thêm hai trường có ngành thiết kế thị giác và minh họa. Tiền nhận đơn vẽ được chia thành ba phần: mua dụng cụ, đóng lớp luyện và dự phòng lệ phí.

Ở trang cuối có một cột mang tên khoản còn thiếu.

Con số lớn hơn số dư hắn nhìn thấy tối qua rất nhiều.

Dương Quân khép tập hồ sơ lại. Suốt một năm, trong khi hắn chỉ thấy con gái dành quá nhiều thời gian cho những bức tranh, Triệu Linh đã âm thầm xây cả một con đường. Cô không xin hắn vì đã đoán trước câu trả lời. Còn hắn lấy sự im lặng ấy làm bằng chứng rằng lựa chọn của mình không sai.

Hắn từng đối mặt hỏa lực, từng đưa ra quyết định trong vài giây và chấp nhận hậu quả thay cho cả đội. Nhưng trước một cô gái do chính mình nuôi lớn, lời xin lỗi lại mắc ở cổ họng lâu hơn bất kỳ mệnh lệnh khó khăn nào.

Dương Quân không biết nên bắt đầu thế nào, nên cuối cùng chỉ nói đúng điều mình hiểu rõ nhất.

Hắn sợ.

Triệu Linh hơi ngẩng đầu.

Dương Quân thừa nhận hắn sợ cô thất bại, sợ cô không đủ tiền sống ở Bắc Kinh, sợ một ngày cô nhận ra tài năng không thể đổi thành cơm áo. Nỗi sợ ấy không hoàn toàn vô lý, nhưng hắn đã biến nó thành mệnh lệnh, bởi ra lệnh dễ hơn thừa nhận mình không biết phải bảo vệ cô như thế nào.

Hắn cũng thừa nhận mình đã sai khi xé đơn đăng ký và tự quyết định tương lai thay cô.

Căn bếp im lặng.

Triệu Linh cúi nhìn hai bàn tay. Những đầu ngón tay cô còn vương một ít màu xanh từ hôm trước. Cô không khóc, nhưng sống mũi đỏ lên. Sau một lúc, cô cho biết bản thân cũng có lỗi vì đã dùng chuyện huyết thống để làm tổn thương hắn. Trong mười năm qua, cô chưa từng thật sự coi hắn là người ngoài. Câu nói đêm ấy chỉ là thứ sắc nhất cô có thể tìm thấy khi tức giận.

Dương Quân đã hiểu điều đó từ bờ sông, nhưng nghe con gái tự thừa nhận vẫn khiến phần nặng nề cuối cùng trong lòng hắn buông xuống.

Hắn không cần cô quên chuyện đã xảy ra. Hắn chỉ muốn từ hôm nay, mỗi người đều có quyền nói rõ nỗi sợ của mình trước khi biến nó thành lời làm đau người còn lại.

Hai cha con ngồi cùng nhau gần hết buổi sáng.

Họ thống nhất Triệu Linh sẽ tiếp tục ôn các môn văn hóa, đồng thời tham gia lớp luyện thi năng khiếu. Dương Quân không can thiệp vào việc chọn trường nếu cô chứng minh đã tìm hiểu đầy đủ. Đổi lại, cô phải bảo đảm thời gian ngủ, không nhận đơn vẽ sát kỳ thi và nói trước khi có khoản chi lớn.

Triệu Linh còn đề nghị mỗi tháng tự chi một phần tiền kiếm được cho dụng cụ. Cô không muốn toàn bộ gánh nặng chuyển sang vai hắn chỉ vì hắn đã đổi ý.

Dương Quân chấp nhận. Hắn hiểu ngăn cô kiếm tiền hoàn toàn cũng là một kiểu tước quyền lựa chọn khác. Nhưng phần học phí chính sẽ do hắn lo. Đó không phải sự chuộc lỗi, mà là trách nhiệm của một người cha.

Sau khi thỏa thuận xong, Triệu Linh lấy điện thoại, tìm đúng danh sách màu bột và giấy luyện thi cần mua. Dương Quân nhìn tên từng món rồi lưu lại cẩn thận. Hắn còn chụp ảnh nhãn hiệu cô đang dùng, tránh lặp lại sai lầm buổi sáng.

Cuối cùng, cô hỏi hắn định xử lý bộ sơn dầu thế nào.

Dương Quân cho rằng đã mua thì phải dùng.

Triệu Linh bật cười lần nữa. Cô lấy một khung toan nhỏ nhất, dựng cạnh cửa sổ rồi nói sau kỳ thi sẽ dạy hắn vẽ bức đầu tiên. Dương Quân nhìn mặt toan trắng, cảm thấy chuyện ấy có lẽ khó hơn học một môn quyền pháp.

Buổi trưa, Triệu Linh đi học. Trước khi ra cửa, cô quay lại ôm hắn rất nhanh rồi lập tức buông tay, như sợ hành động kéo dài thêm một giây sẽ trở nên quá ngượng ngùng.

Cánh cửa khép lại.

Dương Quân đứng giữa căn nhà, hồi lâu không nhúc nhích.

Hắn từng nghĩ nhận nuôi con gái của Triệu Hổ là thực hiện một lời hứa. Đến hôm nay hắn mới thật sự hiểu, lời hứa ấy không phải giữ cô trong một chiếc lồng an toàn. Nó là học cách đi bên cạnh cô, kể cả khi con đường cô chọn không giống con đường hắn hiểu.

Cảm giác nhẹ nhõm chỉ kéo dài đến khi Dương Quân mở lại bảng dự toán.

Lớp luyện thi, lệ phí, vật liệu, tiền thuê chỗ học thêm và học phí năm đầu cộng lại thành một khoản đáng kể. Tiền tiết kiệm của hắn có thể chi trả, nhưng gần như sẽ cạn sạch. Thu nhập hiện tại đủ duy trì cuộc sống hai cha con, không đủ tạo khoảng dự phòng nếu có biến cố.

Trước đây Dương Quân không quá để tâm tiền bạc. Hắn có nhà ở, công việc ổn định, Triệu Linh chưa bước vào giai đoạn tốn kém nhất. Nay mọi thứ đã khác. Con đường tu hành chưa tìm ra, cơ thể sau khi được cải tạo cần lượng thức ăn lớn hơn, còn tương lai của Triệu Linh không thể chỉ dựa vào một khoản tiết kiệm ngày càng mỏng.

Trong kho ký ức có vô số cách kiếm tài nguyên, nhưng phần lớn đều thuộc về thế giới có linh khí. Luyện đan cần linh dược. Luyện khí cần khoáng vật đặc thù. Bày trận cần vật liệu mang linh tính. Trên Trái Đất, những tri thức ấy hiện giờ giống một kho báu nằm sau lớp kính không thể phá.

Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều vô dụng.

Dương Quân nhớ tới những phương pháp rèn luyện thân thể của phàm nhân trong ký ức. Chúng không cần linh khí để bắt đầu, chỉ cần dược liệu thông thường, dinh dưỡng và cách vận chuyển khí huyết chính xác. Nếu có thể chọn ra một môn phù hợp với thể chất hiện tại, hắn không chỉ tăng khả năng tự bảo vệ mà còn có thể biến một phần tri thức thành giá trị trong thế giới này.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, một đoạn ký ức mờ nhạt liền nổi lên.

Giữa vô số công pháp cao xa có một môn võ học từng được dùng để tôi luyện thân thể cho đệ tử ngoại môn ở một tiểu tông phái. Không hấp thu linh khí, không sinh pháp lực, chỉ dùng hô hấp phối hợp động tác, dẫn khí huyết đi khắp gân cốt.

Tên của nó là Long Hổ Chân Công.

Dương Quân ngồi xuống, nhắm mắt tìm kiếm phần ký ức tương ứng.

Ngoài cửa sổ, Bắc Kinh vẫn phủ trong màu xám lạnh. Trong căn nhà cũ, con đường tu hành đầu tiên thực sự phù hợp với thế giới này bắt đầu hiện ra từng nét.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.