Dương Quân giữ nguyên tư thế giữa nhà kho.
Hai chân hắn tách rộng bằng vai, đầu gối hơi khuỵu, xương sống dựng thẳng. Hai cánh tay nâng trước ngực, bàn tay khép hờ như đang giữ một quả cầu vô hình.
Nhìn bề ngoài, đây chỉ là một động tác đứng tấn đơn giản.
Nhưng khi hắn điều chỉnh từng khớp xương theo Long Hình, toàn bộ cơ thể lập tức trở thành một chỉnh thể căng chặt. Trọng lượng dồn xuống lòng bàn chân, men theo bắp chân, đi qua hông rồi kéo thẳng lên cột sống.
Dương Quân hít vào thật chậm.
Không khí lạnh lướt qua khoang mũi, tràn xuống phổi. Cơ hoành hạ thấp, bụng dưới căng lên. Hắn không cố dẫn một nguồn năng lượng tưởng tượng nào, chỉ tập trung cảm nhận phản ứng chân thực của thân thể.
Nhịp tim vẫn ổn định.
Hơi thở thứ hai dài hơn hơi thở đầu tiên.
Đến hơi thở thứ năm, vùng cơ quanh thắt lưng bắt đầu nóng lên. Cảm giác ấy tiếp tục lan về phía hai bả vai, sau đó chảy dọc theo cánh tay. Không có linh khí, không có pháp lực, nhưng máu trong cơ thể dường như đang được một động tác vô hình thúc đẩy.
Dương Quân hiểu đây mới là bản chất tầng đầu của Long Hổ Chân Công.
Hô hấp không sinh ra sức mạnh. Nó chỉ tạo nhịp để cơ bắp, xương và khí huyết cùng hoạt động. Nếu coi thân thể là một đội quân, Thổ Nạp Pháp không phải binh sĩ mà là tiếng trống giúp mọi người tiến cùng một bước.
Sau mười nhịp thở, Dương Quân chuyển sang động tác đầu tiên của Long Hình.
Hắn xoay nhẹ hông, kéo vai trái về sau, đồng thời đưa cánh tay phải ra phía trước. Chuyển động chậm đến mức gần như đứng yên. Tuy nhiên, dưới lớp áo mỏng, từng thớ cơ dọc cột sống lần lượt co lại.
Trọng tâm cơ thể chuyển từ chân trái sang chân phải.
Gót chân không rời khỏi mặt đất.
Đầu gối giữ đúng phương hướng.
Hơi thở đi cùng chuyển động, không nhanh hơn, cũng không chậm hơn.
Trong ký ức, những đệ tử áo xám có thể hoàn thành động tác ấy một cách liền mạch. Cột sống của họ chuyển động như rồng uốn giữa mây, lực từ mặt đất truyền lên tận đầu ngón tay mà không bị đứt đoạn.
Dương Quân chỉ thực hiện được chưa đến một nửa.
Cơ lưng bên phải bất ngờ căng cứng. Hơi thở vốn đều đặn lập tức nghẹn lại. Hắn dừng động tác, thả lỏng hai tay rồi đứng thẳng.
Không có thương tích.
Sai lầm nằm ở vùng hông. Hắn đã xoay vai nhanh hơn trọng tâm nửa nhịp, khiến lực truyền lên cột sống bị ngắt.
Dương Quân ghi lại điều đó vào quyển sổ.
Hắn nghỉ hai phút rồi thử lại.
Lần thứ hai tốt hơn lần đầu, nhưng khi lực đi qua bả vai, cổ tay hắn vô thức xoay theo thói quen chiến đấu. Động tác ấy phù hợp để khóa tay đối thủ, lại phá vỡ kết cấu của Long Hình.
Hắn tiếp tục dừng.
Sau nhiều năm rèn luyện trong quân đội, Dương Quân đã hình thành vô số phản xạ. Chúng từng giúp hắn sống sót, nhưng lúc này lại trở thành trở ngại. Long Hổ Chân Công yêu cầu hắn học cách vận động hoàn toàn khác, giống như tháo rời một cỗ máy đã vận hành quen thuộc rồi lắp lại từ đầu.
Đến lần thứ năm, hắn mới hoàn thành được Long Hình cơ bản.
Toàn bộ quá trình mất gần bốn phút.
Khi hai tay trở về trước ngực, mồ hôi đã chảy xuống thái dương. Nhịp tim tăng nhanh hơn mức chạy bộ thông thường, trong khi hắn chỉ di chuyển trên một khoảng đất chưa đầy hai mét.
Dương Quân kiểm tra vai, đầu gối và thắt lưng.
Không đau sâu trong khớp. Cơ bắp chỉ mỏi nhẹ.
Hắn uống nước, nghỉ đủ năm phút rồi bắt đầu lượt thứ hai.
Cơ thể đã nhớ được một phần trình tự nên chuyển động trôi chảy hơn. Hơi thở và trọng tâm vẫn có lúc lệch nhau, nhưng không còn đứt đoạn hoàn toàn.
Đến lượt thứ ba, Dương Quân bắt đầu cảm nhận được một dòng nóng chạy dọc sống lưng. Nó không phải chân khí. Đó chỉ là máu được đẩy mạnh qua những vùng cơ đang chịu tải.
Dẫu vậy, cảm giác ấy vẫn khiến hắn phấn chấn.
Thanh Hư Dẫn Khí Quyết cho hắn thấy sự bất lực trước hoàn cảnh. Sau một đêm tu luyện, lượng linh khí hấp thu được nhỏ đến mức gần như không thể đo đếm. Long Hổ Chân Công thì khác. Mỗi động tác đều tạo ra phản ứng rõ ràng. Dù hiệu quả còn yếu, ít nhất thân thể đang thật sự thay đổi.
Dương Quân nghỉ mười phút trước khi chuyển sang Hổ Thế.
Nếu Long Hình nhấn mạnh liên kết và chuyển động, Hổ Thế chú trọng sức chịu đựng cùng khả năng bộc phát. Tư thế mở đầu thấp hơn, hai chân giống như bám xuống mặt đất. Các ngón tay co lại, vai chìm, lồng ngực thu vào.
Hắn hít một hơi rồi tiến nửa bước.
Bàn chân chạm nền xi măng gần như không phát ra tiếng động. Trọng lượng cơ thể dồn xuống, sau đó bật ngược qua hông. Hai tay đồng thời kéo về như móng vuốt đang xé một vật vô hình.
Trong khoảnh khắc ấy, các nhóm cơ trước và sau thân thể cùng co lại.
Dương Quân lập tức cảm thấy bụng đói cồn cào.
Cơn đói đến quá nhanh, giống như hắn đã bỏ ăn cả ngày. Dạ dày co bóp, tay chân xuất hiện cảm giác trống rỗng. Năng lượng trong cơ thể đang bị tiêu hao với tốc độ vượt xa dự tính.
Hắn dừng bài tập, mở túi lấy bánh mì, trứng luộc và thịt bò đã chuẩn bị.
Khẩu phần vốn dành cho sau buổi tập bị ăn hết trong vài phút. Cơn đói dịu xuống nhưng không hoàn toàn biến mất. Dương Quân uống thêm sữa, ngồi dựa tường theo dõi nhịp tim.
Long Hổ Chân Công quả thực có thể thay thế linh khí bằng tinh lực bản thân.
Nhưng sự thay thế ấy không miễn phí.
Tu sĩ hấp thu năng lượng từ thiên địa. Võ giả phải lấy năng lượng từ từng bữa ăn, rồi dùng cơ thể chuyển hóa thành khí huyết. Con đường này chậm hơn, thô sơ hơn và bị giới hạn bởi khả năng tiêu hóa.
Thân thể Tiên Thiên của Dương Quân khiến quá trình chuyển hóa nhanh hơn người thường, đồng thời cũng làm mức tiêu hao trở nên đáng sợ hơn.
Hắn ghi lại lượng thức ăn đã dùng.
Theo kế hoạch, buổi tập đầu tiên nên kết thúc tại đây. Long Hình đã hoàn thành ba lượt, còn Hổ Thế tuy mới thử một động tác nhưng cơ thể đã xuất hiện phản ứng mạnh.
Dương Quân đứng dậy, mặc lại áo khoác.
Khi kéo khóa túi, hắn chợt dừng tay.
Ngoài cơn đói, cơ thể không có dấu hiệu suy kiệt. Hơi nóng dọc cột sống vẫn chưa tan. Các khớp vận động ổn định, cơ bắp tuy mỏi nhưng chưa vượt giới hạn.
Hắn muốn kiểm tra hiệu quả của buổi tập.
Đó không phải ý định bốc đồng hoàn toàn. Trong quân đội, mọi phương pháp huấn luyện đều cần số liệu. Nếu Long Hổ Chân Công đã thay đổi cách truyền lực, hắn phải biết mức thay đổi cụ thể để điều chỉnh kế hoạch.
Dương Quân đi quanh nhà kho, chọn một cột bê tông chịu lực còn nguyên vẹn.
Hắn không định đánh vào đó. Cột chịu lực có thể làm hỏng bàn tay, đồng thời ảnh hưởng kết cấu nhà kho. Cuối cùng, hắn tìm thấy một đoạn tường ngăn nằm sâu phía trong. Bề mặt đã bong sơn, có vài vết nứt nhỏ nhưng chưa đến mức sụp đổ.
Hắn kiểm tra cả hai phía, xác nhận không có người và vật dễ vỡ.
Sau đó, Dương Quân đứng cách bức tường một cánh tay.
Hắn không dùng Long Hổ Chân Công ngay. Cú đấm đầu tiên chỉ sử dụng sức mạnh thông thường, giống như lúc kiểm tra bao cát. Nắm tay chạm tường vừa đủ tạo tiếng động khô, để lại một vệt bụi nhạt.
Không có gì bất thường.
Dương Quân lùi lại, điều chỉnh tư thế.
Lần này hắn thử kết hợp nguyên lý Long Hình vào cách phát lực. Trọng tâm bắt đầu từ chân sau, truyền qua hông và cột sống rồi đi tới vai. Hắn chủ động giữ lại phần lớn sức mạnh, chỉ sử dụng khoảng ba thành theo cảm giác.
Nắm tay đưa ra.
Trong khoảnh khắc cánh tay gần duỗi thẳng, dòng nóng dọc sống lưng bất ngờ tràn vào vai.
Lực phát ra mạnh hơn dự tính.
Dương Quân nhận ra sai lệch nhưng đã quá muộn. Nắm tay phải đập vào tường, tạo nên một tiếng nổ trầm đục.
Bụi xi măng rơi xuống.
Một mạng vết nứt tỏa ra từ vị trí tiếp xúc, kéo dài hơn nửa mét. Lớp vữa ngoài cùng vỡ thành nhiều mảnh, để lộ phần gạch bên trong.
Dương Quân đứng yên nhìn bức tường.
Uy lực này vượt xa một cú đấm ba thành của hắn trước kia. Thân thể được tẩy tủy vốn đã mạnh hơn, sau buổi luyện đầu tiên lại biết cách truyền lực từ chân đến tay nên sức mạnh bộc phát càng khó kiểm soát.
Một cơn đau nhói đột ngột xuất hiện ở vai phải.
Dương Quân lập tức thu tay, nhưng khi cánh tay hạ xuống được nửa chừng, cơ vai co rút dữ dội. Cảm giác đau chạy từ bả vai tới cánh tay trên, khiến những ngón tay tê đi trong chốc lát.
Hắn dùng tay trái giữ cánh tay phải, chậm rãi lùi khỏi bức tường.
Khớp vai vẫn ở đúng vị trí. Xương không gãy. Cổ tay và các ngón tay có thể cử động. Thương tích nằm ở nhóm cơ phía trước vai, có khả năng bị kéo giãn hoặc rách nhẹ vì không chịu được lực truyền tới quá nhanh.
Dương Quân ngồi xuống sát tường, lấy túi chườm lạnh trong hộp sơ cứu.
Hắn đã chuẩn bị nó vì dự đoán cơ thể có thể đau sau buổi tập. Khi đặt túi lạnh lên vai, hắn không biết nên coi sự chuẩn bị này là cẩn thận hay một lời chế giễu.
Mục tiêu của buổi tập là hoàn thành động tác mà không bị thương.
Hắn hoàn thành phần động tác, sau đó tự phá hỏng toàn bộ kế hoạch chỉ bằng một cú đấm thử.
Dương Quân nhìn vết nứt trên tường.
Nếu chỉ xét uy lực, kết quả rất đáng kinh ngạc. Hắn chưa sinh chân khí, thậm chí chưa hoàn thành tầng đầu Long Hổ Chân Công, nhưng khả năng phát lực đã vượt xa trạng thái trước khi nhận truyền thừa.
Tuy nhiên, một sức mạnh làm tổn thương chính người sử dụng chưa thể gọi là chiến lực.
Nếu bức tường được thay bằng đối thủ, cơ vai hắn vẫn sẽ rách. Trong một trận chiến thật, cánh tay mất khả năng vận động đồng nghĩa với việc trao mạng sống cho kẻ địch.
Căn cơ Tiên Thiên không bảo đảm cơ thể bất hoại.
Nó chỉ giúp hắn có tiềm lực lớn hơn, khả năng hồi phục tốt hơn và con đường phát triển rộng hơn. Gân, xương cùng cơ bắp vẫn cần thời gian thích nghi. Tri thức trong đầu không thể khiến quá trình ấy biến mất.
Dương Quân nhớ lại lúc mình thử cưỡng ép sao chép cảm giác của người đã luyện thành.
Sai lầm lần này cũng giống như vậy.
Hắn biết cách phát lực nên tưởng bản thân có thể phát lực. Nhưng biết đường đi không có nghĩa đôi chân đã đủ mạnh để đi hết con đường.
Sau mười lăm phút chườm lạnh, cảm giác đau giảm xuống. Dương Quân thử nâng cánh tay. Vai vẫn đau khi vượt quá phương ngang, nhưng phạm vi chuyển động cơ bản còn nguyên.
Hắn cố định tạm thời cánh tay bằng băng co giãn, sau đó ghi lại toàn bộ sự việc.
Ba lượt Long Hình.
Một lượt Hổ Thế chưa hoàn chỉnh.
Lượng thức ăn tiêu hao tương đương gần hai bữa.
Cơ vai phải bị rách nhẹ do thử phát lực.
Bức tường ngăn xuất hiện vết nứt dài hơn nửa mét.
Ở cuối trang, Dương Quân viết thêm một nguyên tắc mới: trong bảy ngày đầu không thử uy lực, không đánh vật cứng và không sử dụng quá một thành lực khi chưa học được cách thu quyền.
Hắn nhìn dòng chữ cuối cùng một lúc rồi bổ sung thêm bốn chữ.
Phải học lại từ đầu.
Dương Quân thu dọn đồ đạc và lau những dấu vết có thể xử lý. Vết nứt trên tường không thể che giấu hoàn toàn, nhưng nhà kho vốn đã chờ phá dỡ nên ít khả năng có người chú ý.
Trước khi rời đi, hắn đứng trước bức tường thêm một lần.
Cú đấm vừa rồi chứng minh Long Hổ Chân Công hữu dụng. Nó cũng chứng minh hắn nguy hiểm với chính mình hơn bất kỳ đối thủ nào ở thời điểm hiện tại.
Dương Quân không thấy thất vọng.
Một con đường có thể bước đi, dù đầy ổ gà, vẫn tốt hơn đứng trước sa mạc linh khí mà không có phương hướng. Điều hắn cần không phải sức mạnh xuất hiện sau một đêm, mà là một hệ thống có thể kiểm chứng, sửa đổi và cuối cùng biến thành thứ thuộc về chính hắn.
Trên đường về, cơn đói lại xuất hiện.
Dương Quân ghé vào một quán ăn gần khu công nghiệp. Hắn gọi lượng thức ăn đủ cho ba người, ăn hết trong ánh mắt kinh ngạc của nhân viên rồi mới cảm thấy cơ thể ổn định trở lại.
Chi phí của riêng bữa ăn đã bằng gần nửa ngày lương.
Hắn kiểm tra số dư tài khoản, nhớ tới học phí của Triệu Linh và danh sách thực phẩm trong tủ lạnh. Long Hổ Chân Công không cần linh thạch, nhưng với tình hình hiện tại, tiền chính là một loại linh thạch khác.
Khi Dương Quân về đến nhà, Triệu Linh vẫn chưa tan học.
Hắn cất túi chườm và thay áo dài tay để che lớp băng trên vai. Động tác mặc áo khiến vết thương đau nhói, nhưng không ảnh hưởng sinh hoạt cơ bản.
Dương Quân không định giấu hoàn toàn. Nếu Triệu Linh hỏi, hắn sẽ nói mình bị căng cơ khi tập. Đó là sự thật. Chỉ có nguyên nhân khiến một cú tập luyện làm nứt tường cần được giữ lại.
Hắn đứng trước gương, thử thực hiện động tác mở đầu bằng cánh tay trái.
Không phát lực. Không thổ nạp. Chỉ điều chỉnh tư thế.
Bàn chân đặt xuống.
Đầu gối hạ thấp.
Xương sống dựng lên.
Vai thả lỏng.
Mọi động tác đều chậm hơn buổi sáng gấp nhiều lần.
Dương Quân quan sát chính mình trong gương như quan sát một người xa lạ. Không còn kinh nghiệm chiến đấu, không còn ký ức của đại năng, không còn căn cơ Tiên Thiên đáng tự hào.
Chỉ có một người mới đang học cách đứng.
Ngoài cửa sổ, ánh chiều dần tắt. Ở một nơi khác trong thành phố, Diệp Hồng Ngọc cũng vừa trở lại cây cầu nơi cô từng buông mình xuống dòng nước lạnh.
Dưới lan can phủ bụi, một vật nhỏ màu xanh sẫm vẫn mắc trong khe kim loại.
Đó là chiếc cúc đã bị giật khỏi áo khoác của Dương Quân trong đêm cứu người.