Bậc đá dưới chân kè chỉ còn cách vài mét.
Dương Quân nhìn thấy nó qua màn nước liên tục tạt vào mặt, nhưng cơ thể đã gần chạm giới hạn. Cánh tay phải vẫn tê cứng. Hai chân nặng như đeo chì. Mỗi lần quạt nước bằng tay trái, hắn chỉ đưa được mình và cô gái tiến lên một khoảng rất ngắn, sau đó dòng chảy lại kéo cả hai trượt về phía hạ lưu.
Trên bờ, người chạy bộ nằm sấp xuống mép kè, cố vươn một nhánh cây dài về phía hắn. Đầu nhánh cây cách Dương Quân hơn một sải tay.
Hắn không thể bỏ cô gái để bơi nhanh hơn.
Dương Quân đổi tư thế, dùng cằm giữ đầu cô khỏi chìm rồi dồn sức đạp nước. Lần thứ nhất, bàn tay hắn quét hụt. Lần thứ hai, những ngón tay vừa chạm đầu cành thì một đợt sóng nhỏ đẩy cả hai lùi lại.
Người trên bờ bò thấp thêm, nửa thân đã vượt khỏi mép đá. Một người khác kịp giữ hai chân anh ta.
Dương Quân đạp mạnh lần cuối.
Bàn tay trái siết được nhánh cây.
Vỏ cây thô ráp trượt trong lòng bàn tay đầy máu. Vết cắt do dây cáp lập tức rách rộng hơn, nhưng cảm giác đau chỉ tồn tại thoáng qua rồi bị cơn lạnh và tiếng gào trong đầu nuốt mất. Dương Quân quấn cổ tay vào nhánh cây, để những người trên bờ kéo cả hai về phía bậc đá.
Đầu gối hắn va mạnh vào cạnh bê tông.
Hắn không kịp để ý, chống khuỷu tay lên bậc, nâng cô gái cao hơn. Hai người đàn ông cúi xuống, một người nắm vai áo cô, người còn lại giữ cánh tay Dương Quân. Họ kéo cô gái lên trước, sau đó mới lôi hắn khỏi nước.
Khoảnh khắc thân thể rời khỏi dòng sông, cái lạnh dường như tăng lên gấp đôi.
Gió xuyên qua lớp quần áo ướt, cắt vào da thịt. Dương Quân quỳ trên bậc đá, ho đến mức lồng ngực co rút. Nước chảy từ tóc xuống mặt, từ tay áo xuống những ngón tay tím tái. Hắn chưa kịp thở đều đã bò tới bên cô gái.
Cô nằm ngửa trên nền đá ẩm.
Mái tóc đen dính kín một bên mặt. Áo khoác bị rách từ gấu lên gần eo, cổ áo lệch sang bên để lộ một vệt đỏ do sợi dây mặt ngọc cứa qua. Ngoài vết ấy và vùng da tím quanh cổ chân, trên người cô không có thương tích rõ ràng.
Nhưng lồng ngực không chuyển động.
Dương Quân gạt tóc khỏi mặt cô, quỳ xuống kiểm tra phản ứng. Không có. Hắn đặt hai ngón tay vào bên cổ, cố tìm mạch cảnh.
Đầu ngón tay tê cóng khiến cảm giác trở nên mơ hồ.
Không xác định được mạch.
Người chạy bộ đứng cạnh liên tục hỏi cô gái còn sống hay không. Một phụ nữ vừa đến nhìn cảnh tượng trước mặt, hoảng hốt đề nghị dốc ngược người cô để đẩy nước ra.
Dương Quân ngăn lại.
Thời gian không cho phép dùng những phương pháp truyền miệng vô ích. Thiếu ôxy mới là thứ sẽ giết cô. Hắn nhanh chóng kéo khóa và nới cổ áo, bảo người xung quanh lùi ra để có khoảng trống, đồng thời yêu cầu ai có điện thoại gọi cấp cứu ngay.
Người chạy bộ giơ chiếc điện thoại trong tay. Anh ta đã kết nối với tổng đài nhưng không biết tên đoạn kè và liên tục mô tả sai vị trí. Dương Quân nhận lấy, nói rõ cây cầu, lối xuống gần nhất và tình trạng nạn nhân đuối nước, mất ý thức, không thở bình thường. Sau khi tổng đài xác nhận xe cấp cứu đã xuất phát, hắn đặt điện thoại xuống nền đá, bật loa ngoài.
Hắn ngửa đầu cô gái, nâng cằm, kiểm tra miệng.
Không có dị vật nhìn thấy được.
Dương Quân bịt mũi cô, thực hiện những nhịp thổi ngạt đầu tiên. Lồng ngực chỉ nâng lên rất ít. Hắn điều chỉnh đường thở rồi tiếp tục, sau đó đặt gốc bàn tay lên giữa ngực, tay còn lại chồng lên trên.
Cánh tay phải vẫn còn tê.
Luồng khí lạnh đã biến mất khỏi kinh mạch, nhưng thứ nó để lại trong đầu giống một khối băng đang nứt vỡ. Mỗi nhịp tim kéo theo một cơn đau xuyên từ sau gáy tới hốc mắt. Những hình ảnh xa lạ liên tục chớp lên giữa tầm nhìn, khiến gương mặt cô gái lúc gần lúc xa.
Dương Quân cắn răng, khóa thẳng khuỷu tay.
Hắn bắt đầu ép tim.
Một.
Hai.
Ba.
Nền đá lạnh xuyên qua đầu gối, nhưng mồ hôi vẫn rịn ra trên trán hắn. Mỗi lần ấn xuống, lồng ngực cô gái hạ theo lực bàn tay rồi trở lại. Hắn giữ nhịp đều, không quá nhanh, không để bàn tay rời khỏi vị trí.
Người xung quanh dần im lặng.
Chỉ còn tiếng tổng đài viên vọng ra từ điện thoại, tiếng Dương Quân đếm nhịp và tiếng gió lướt trên mặt sông.
Sau ba mươi lần ép, hắn mở đường thở, thổi ngạt hai lần rồi lập tức tiếp tục.
Cô gái không phản ứng.
Một chu kỳ.
Hai chu kỳ.
Ba chu kỳ.
Hai cánh tay Dương Quân bắt đầu run. Không chỉ vì lạnh. Sức lực dưới sông đã lấy đi phần lớn thể năng, còn cơn đau trong đầu đang bào mòn sự tỉnh táo từng chút một. Có lúc ánh đèn trên bờ kéo thành những vệt dài, có lúc hắn nghe tiếng nước như vọng từ nơi cách xa hàng trăm mét.
Nhưng bàn tay vẫn không dừng.
Hắn từng nhìn một người tắt thở ngay trước mặt.
Năm đó, ngực Triệu Hổ cũng không còn phập phồng. Dương Quân đã ép chặt vết thương, đã truyền dịch, đã gọi cứu viện qua máy liên lạc. Hắn làm mọi việc được huấn luyện, nhưng máu vẫn chảy qua kẽ tay, thấm xuống đất lạnh.
Khi ấy, hắn không thể mang đồng đội trở về.
Đêm nay, hắn không chấp nhận nhìn thêm một sinh mạng biến mất trong tay mình.
Dương Quân tiếp tục ép.
Người phụ nữ đứng gần đó cởi áo khoác đặt sang bên, chuẩn bị phủ cho cô gái nếu tỉnh lại. Một thanh niên chạy lên đường lớn đón xe cấp cứu. Người chạy bộ ngồi xuống đối diện Dương Quân, làm theo chỉ dẫn, giữ đầu nạn nhân ở đúng tư thế.
Không ai còn nhắc tới việc dốc nước.
Đến chu kỳ thứ năm, môi cô gái vẫn tím tái.
Dương Quân cúi xuống thổi ngạt. Trong khoảnh khắc khoảng cách chỉ còn vài phân, hắn bỗng cảm nhận một luồng lạnh rất yếu phả ra từ miệng cô. Nó khác với gió đêm, cũng khác hơi lạnh của người vừa được kéo khỏi nước. Cảm giác ấy giống hệt thứ đã chui qua vết thương trên tay hắn, chỉ yếu hơn vô số lần.
Cơn đau trong não lập tức đáp lại.
Một tiếng nổ vô hình vang lên sau trán.
Dương Quân khựng lại. Trước mắt hắn xuất hiện một vùng tối sâu không thấy đáy. Trong vùng tối ấy, vô số điểm sáng đang chuyển động theo những quỹ đạo phức tạp, khi tụ lại như một cơ thể, khi tách ra thành sông núi và bầu trời. Một giọng nói xa xôi cất lên, nhưng ngôn ngữ hoàn toàn lạ lẫm.
Hắn không hiểu âm thanh, lại mơ hồ hiểu một ý niệm.
Sinh tử chưa định.
Hình ảnh tan biến.
Dương Quân cho rằng đó chỉ là ảo giác do thiếu ôxy và đau đớn. Hắn không dừng để suy nghĩ, tiếp tục thổi ngạt rồi ép tim.
Sáu chu kỳ.
Bảy chu kỳ.
Từ xa đã nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu, nhưng nó còn ở phía bên kia con đường lớn. Đoạn đường xuống bờ sông bị hàng rào chắn, xe không thể đi thẳng tới. Nhân viên y tế vẫn cần thêm thời gian mang thiết bị chạy xuống.
Dương Quân nhìn gương mặt bất động dưới tay.
Cô gái còn quá trẻ.
Trên vành tai cô có một vết sẹo nhỏ, gần như bị tóc che kín. Cổ tay trái hằn một vòng đỏ như từng bị siết chặt. Những chi tiết ấy không nói được điều gì đã đẩy cô tới lan can, nhưng chứng minh trước khi nhảy xuống, cô đã sống một cuộc đời có những tổn thương mà người ngoài không biết.
Dương Quân không có quyền phán xét lựa chọn của cô.
Hắn chỉ biết khi một người còn có thể được cứu, trước tiên phải kéo người đó trở về. Những chuyện khác có thể để sau.
Hắn đặt tay lên giữa ngực cô lần nữa.
Hai mươi sáu.
Hai mươi bảy.
Hai mươi tám.
Ở nhịp thứ hai mươi chín, cơ thể cô gái bỗng co giật.
Dương Quân dừng tay, nghiêng đầu cô sang bên.
Một ngụm nước trào khỏi miệng. Cô ho yếu, sau đó cơ thể cong lên trong cơn ho dữ dội hơn. Nước sông lẫn dịch bọt chảy xuống nền đá. Hơi thở đầu tiên bật ra đứt quãng, khàn đặc như tiếng giấy bị vò nát.
Đám người xung quanh đồng loạt thở phào.
Dương Quân không thả lỏng ngay. Hắn kiểm tra mạch cảnh lần nữa. Lần này dưới đầu ngón tay có một nhịp đập rất yếu nhưng rõ ràng. Hắn giữ cô nằm nghiêng để đường thở thông thoáng, theo dõi lồng ngực và nhờ người phụ nữ mang áo khoác tới phủ lên thân thể ướt lạnh.
Cô gái không tỉnh.
Nhưng đã tự thở.
Dương Quân ngồi lùi lại nửa bước. Đến lúc ấy hắn mới nhận ra hai bàn tay đang run dữ dội. Lòng bàn tay phải rách một đường dài, máu đã ngừng chảy vì lạnh. Khớp ngón tay trái đỏ bầm vì ép tim. Quần áo dính sát vào da, mỗi luồng gió thổi qua đều khiến cơ bắp co giật.
Người chạy bộ nhìn hắn như muốn nói gì đó, nhưng Dương Quân chỉ chỉ vào cô gái, nhắc mọi người tiếp tục quan sát hơi thở. Hắn đứng dậy, chân phải vừa chịu lực đã mềm đi, phải chống tay lên lan can mới giữ được thăng bằng.
Tiếng còi xe cấp cứu gần hơn.
Cùng lúc đó, từ phía cầu truyền tới âm thanh của xe cảnh sát.
Dương Quân nhìn chiếc túi xách và một chiếc giày của cô gái nằm bên lan can. Nhân viên y tế sắp tới, những người chứng kiến cũng đã gọi cảnh sát. Việc cần làm lúc này không còn phụ thuộc vào hắn.
Hắn nên ở lại lấy lời khai.
Nhưng cơn đau trong đầu lại bùng lên.
Lần này không còn là một mũi nhọn xuyên qua xương sọ mà giống hàng nghìn tiếng nói đồng thời thức dậy. Cảnh vật trước mắt nghiêng sang bên. Dương Quân nghe rõ tiếng tim của người đứng gần, tiếng nước nhỏ từ gấu áo mình, tiếng cánh côn trùng va vào bóng đèn cách đó hàng chục mét.
Mọi âm thanh đột nhiên bị phóng đại.
Hắn bịt một tai, nhưng không có tác dụng.
Tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường phía xa vang như kim loại cào thẳng vào não. Tiếng người nói chồng lên nhau thành một khối hỗn loạn. Ngay cả nhịp thở yếu ớt của cô gái cũng rõ đến mức hắn có thể đếm từng lần không cần nhìn lồng ngực.
Dương Quân hiểu mình không thể tiếp tục ở lại.
Nếu ngất tại đây, hắn sẽ bị đưa vào bệnh viện cùng nạn nhân. Triệu Linh đang một mình ở nhà, không biết chuyện gì xảy ra. Tin nhắn chưa gửi trên điện thoại vẫn nói hắn sẽ về ngay.
Hắn nhặt áo khoác và chùm chìa khóa. Điện thoại đã dính hơi nước nhưng còn hoạt động. Chai rượu nằm lăn dưới ghế đá, còn hơn nửa, hắn để nguyên ở đó.
Người chạy bộ thấy hắn định đi thì giữ lại, lo tình trạng của hắn không ổn. Dương Quân trả điện thoại, cho biết mình sống gần đây và chỉ cần thay quần áo. Hắn để người kia ghi lại số điện thoại đề phòng cảnh sát cần liên hệ, sau đó nhìn cô gái lần cuối.
Nhân viên y tế đã xuất hiện ở đầu lối xuống, mang theo cáng và túi cấp cứu.
Dương Quân quay người rời khỏi bờ sông.
Hắn không đi theo đường cũ. Quần áo ướt sũng, trong túi lại không mang nhiều tiền mặt; gọi xe có thể khiến tài xế từ chối, còn lái xe trong trạng thái hiện tại càng nguy hiểm. Hắn đi về trạm xe buýt gần nhất, cố giữ bước chân ổn định.
Chặng đường chưa đầy năm trăm mét dài như vài cây số.
Mỗi âm thanh đều trở thành một cực hình.
Đèn tín hiệu dành cho người đi bộ phát tiếng báo nhịp, từng tiếng như búa gõ vào thái dương. Một cửa hàng đang hạ cửa cuốn, tiếng kim loại rung khiến Dương Quân phải dừng lại. Hai người nói chuyện bên kia đường, hắn không muốn nghe nhưng từng câu vẫn lọt vào tai rõ ràng.
Họ đang đoán hắn vừa ngã xuống sông.
Một chiếc xe buýt dừng trước trạm.
Dương Quân bước lên bằng đôi chân gần như mất cảm giác. Tài xế nhìn bộ dạng ướt đẫm của hắn, định hỏi, nhưng thấy sắc mặt trắng bệch thì chỉ ra hiệu đi vào trong. Hắn quét thẻ, chọn chiếc ghế cuối xe, nơi không có hành khách ngồi cạnh.
Cửa xe đóng lại.
Động cơ gầm lên dưới sàn. Tiếng máy vốn quen thuộc bỗng nặng như sấm. Tiếng điều hòa, tiếng rung của cửa kính, tiếng móng tay ai đó chạm vào màn hình điện thoại, tiếng một đứa trẻ nhai kẹo ở đầu xe—tất cả cùng lúc tràn vào đầu Dương Quân.
Hắn nhắm mắt, dùng hai tay bịt tai.
Không ngăn được gì.
Sau lớp mí mắt, những điểm sáng xa lạ lại xuất hiện. Chúng tụ thành vô số ký tự mà hắn chưa từng học, rồi tan ra trước khi có thể nhìn rõ.
Điện thoại trong túi rung lên.
Chỉ một lần rung rất nhẹ, nhưng trong nhận thức của Dương Quân lại giống một hồi chuông nổ sát bên tai.
Hắn lấy điện thoại ra.
Trên màn hình là cuộc gọi thứ mười ba của Triệu Linh.