Nhân Sinh Quán

Chương 3: Cô gái dưới đáy nước



Mặt sông đập vào Dương Quân như một tấm thép lạnh.

Trong khoảnh khắc xuyên qua mặt nước, toàn thân hắn mất cảm giác. Hai tai ù lên, lồng ngực co rút, hơi thở suýt bật khỏi phổi. Quần áo mùa đông lập tức ngấm nước, nặng trĩu kéo cơ thể chìm xuống.

Dương Quân không chống lại lực chìm.

Hắn ép hai chân sát nhau, một tay che trước mặt, để quán tính đưa mình xuống sâu rồi mới mở mắt. Nước sông đục ngầu. Ánh đèn trên bờ chỉ xuyên được một khoảng ngắn, biến thành những dải vàng méo mó rung chuyển phía trên đầu.

Cô gái không ở đó.

Ngay trước khi nhảy, Dương Quân đã ghi nhớ vị trí cô rơi xuống. Nhưng dòng nước dưới chân kè mạnh hơn quan sát từ trên bờ. Chưa đầy vài giây, nó có thể đẩy một người đi xa nhiều mét. Nếu cô bất tỉnh sau cú va chạm, cơ hội tìm thấy sẽ giảm theo từng nhịp thở.

Hắn đạp mạnh, trồi lên mặt nước.

Không khí lạnh tràn vào phổi. Dương Quân gạt tóc khỏi trán, xoay người quan sát. Mặt sông tối đen, những vòng sóng do hai người tạo ra đã hòa lẫn. Không có tiếng kêu cứu, không có cánh tay vươn lên. Chỉ một vật màu nhạt thoáng xuất hiện cách hắn hơn mười mét về phía hạ lưu rồi biến mất.

Dương Quân hít sâu một hơi, lao về phía đó.

Đôi giày da cản nước, chiếc áo len dính vào người như một lớp chì. Hắn dùng kiểu bơi nghiêng tiết kiệm sức, hai chân đạp đều, mắt không rời vùng nước vừa có dao động. Lúc còn trong quân đội, hắn từng vượt sông ban đêm với ba lô và súng. Nhưng khi ấy là mùa hè, có dây dẫn hướng và đồng đội yểm trợ. Dòng sông trước mặt hiện tại lạnh đến mức mỗi lần cử động đều như có vô số mũi kim đâm vào cơ bắp.

Hắn bơi được nửa quãng thì thấy một bàn tay nổi lên.

Năm ngón tay trắng bệch, bất động giữa sóng nước.

Dương Quân tăng tốc. Ngay khi hắn sắp chạm tới, bàn tay ấy lại bị kéo xuống. Hắn chụp hụt, chỉ nắm được một lọn tóc dài trượt qua kẽ ngón.

Cơ thể cô gái không tiếp tục trôi về hạ lưu.

Nó chìm thẳng xuống.

Dương Quân lập tức hiểu bên dưới có thứ đang giữ cô lại.

Hắn hít đầy phổi rồi lặn xuống lần thứ hai.

Ánh sáng biến mất rất nhanh. Ở độ sâu hơn hai mét, xung quanh chỉ còn một màu xanh đen đặc quánh. Dương Quân mở mắt nhưng gần như không nhìn thấy gì. Hắn đưa hai tay quét rộng, dựa vào hướng lọn tóc vừa trượt khỏi tay để tìm kiếm.

Lần đầu không chạm được gì.

Hắn đạp xuống sâu hơn. Áp lực nước ép vào màng nhĩ, cơn lạnh bò dọc cột sống. Bàn tay trái sượt qua một vạt vải, nhưng dòng nước giật mạnh khiến nó tuột mất. Dương Quân xoay người, chụp lại, lần này nắm chắc phần vai áo.

Cô gái lơ lửng trong nước như một con rối bị bỏ quên.

Mái tóc dài phủ kín gương mặt, hai tay buông thõng. Áo khoác sáng màu mở rộng quanh cơ thể, vạt dưới liên tục bị dòng chảy kéo căng. Dương Quân vòng tay qua ngực cô rồi đạp lên, nhưng cả hai chỉ nhích được một đoạn ngắn đã bị giật trở lại.

Quả nhiên có vật mắc bên dưới.

Không khí trong phổi bắt đầu cạn. Dương Quân không cố kéo thêm. Hắn buông cô gái, nổi lên lấy hơi, đồng thời ghi nhớ vị trí bằng ánh đèn đỏ trên đỉnh tòa nhà phía xa.

Khi đầu vừa ra khỏi nước, hắn ho dữ dội.

Hai cánh tay đã trở nên nặng nề. Những ngón tay mất dần độ linh hoạt, hàm răng va vào nhau không thể khống chế. Dương Quân nhìn về phía bờ. Áo khoác và điện thoại của hắn chỉ còn là những đốm nhỏ bên lan can. Khu vực vẫn không có ai. Gọi cứu hộ lúc này cũng không kịp.

Cô gái đã ở dưới nước gần một phút.

Hắn chỉ cho mình ba nhịp thở.

Nhịp đầu tiên, hít sâu bằng miệng.

Nhịp thứ hai, thả lỏng vai, ép cảm giác lạnh ra khỏi suy nghĩ.

Nhịp thứ ba, xác định lại dòng chảy và vị trí mục tiêu.

Dương Quân lặn xuống.

Lần này hắn đi theo vạt áo của cô gái, lần từ vai xuống eo rồi tới hai chân. Cổ chân trái không có gì. Chân phải bị quấn bởi một đoạn dây cáp mảnh phủ rong, đầu dây kéo về phía trụ bê tông cũ dưới chân cầu. Dòng nước cuốn vạt áo quấn thêm quanh sợi cáp, biến nó thành một nút thắt siết chặt.

Dương Quân thử gỡ bằng tay.

Không được.

Dây cáp có nhiều sợi kim loại đã bung, vừa cứng vừa sắc. Một đầu đâm xuyên qua lớp vải ở gấu áo, đầu khác cuốn hai vòng quanh mắt cá. Hắn càng kéo, sợi cáp càng siết sâu.

Phổi lại nóng rát.

Dương Quân luồn hai ngón tay vào giữa dây và cổ chân cô gái, tạo một khoảng trống nhỏ. Sợi kim loại cứa qua da hắn. Máu vừa trào ra đã tan vào nước, không để lại màu sắc rõ ràng.

Hắn vẫn không thể tháo nút thắt.

Một người bình thường ra bờ sông uống rượu sẽ không mang theo dao. Dương Quân cũng không còn là quân nhân chấp hành nhiệm vụ, nhưng thói quen nhiều năm khiến hắn luôn để một con dao gấp nhỏ trong túi quần. Nó không phải vũ khí bị quản chế, chỉ là dụng cụ dài bằng lòng bàn tay, thường dùng để cắt dây, mở thùng hàng hoặc sửa vài thứ lặt vặt trên xe.

Hắn thò tay vào túi.

Vải quần dính chặt vào đùi. Những ngón tay tê cứng mất hai lần mới kéo được khóa. Con dao trượt khỏi đầu ngón, suýt chìm xuống đáy. Dương Quân kịp chụp lấy, bật lưỡi dao rồi ghì sợi cáp vào cạnh trụ bê tông.

Lưỡi dao quá nhỏ.

Mỗi lần cắt chỉ làm đứt được vài sợi kim loại mảnh. Dòng nước lại liên tục đẩy cơ thể hai người lệch khỏi vị trí. Dương Quân phải dùng đầu gối giữ chân cô gái, một tay căng dây, tay còn lại kéo lưỡi dao qua lại.

Không khí trong phổi nhanh chóng chạm giới hạn.

Cơ hoành co giật, thúc ép hắn hít vào. Trước mắt bắt đầu xuất hiện những đốm sáng li ti. Nếu tiếp tục ở lại, người cần cứu chưa thoát mà hắn cũng sẽ chìm xuống.

Dương Quân nhìn nút dây còn hơn một nửa.

Hắn gập dao, nhét trở lại túi rồi nổi lên.

Lần trồi lên này khó hơn trước. Hai chân hắn nặng như bị níu vào đáy sông. Đến khi phá được mặt nước, hắn hít vào quá gấp, sặc một ngụm nước lạnh. Cơn ho làm lồng ngực đau nhói.

Trên bờ bỗng xuất hiện một người chạy bộ.

Người kia thấy quần áo và điện thoại nằm cạnh lan can, sau đó nghe tiếng động dưới sông nên dừng lại. Dương Quân giơ tay về phía bờ, dùng hơi thở đứt quãng bảo người đó gọi cấp cứu và tìm dây cứu sinh.

Người chạy bộ hoảng hốt lấy điện thoại.

Dương Quân không chờ câu trả lời. Hắn hít sâu, lặn xuống lần thứ tư.

Cô gái vẫn còn đó.

Thân thể cô nghiêng sang một bên, mái tóc bị dòng nước kéo thẳng về phía sau. Gương mặt cuối cùng lộ ra, trẻ hơn Dương Quân dự đoán. Đôi mắt nhắm chặt, làn da dưới nước có màu tái xanh. Một chuỗi bọt khí nhỏ thoát khỏi mũi rồi biến mất.

Thời gian không còn nhiều.

Dương Quân rút dao, tiếp tục cắt.

Một sợi.

Hai sợi.

Lưỡi dao trượt trên kim loại, cứa vào lòng bàn tay hắn. Cơn đau lúc này gần như không còn cảm nhận được. Hắn đổi góc, dùng toàn bộ sức cổ tay bẻ đoạn cáp đã yếu đi.

Sợi kim loại rít lên trong nước.

Nút thắt vẫn chưa đứt.

Dương Quân ghì lưỡi dao sâu hơn. Cạnh dao va vào trụ bê tông, mẻ một miếng nhỏ. Hắn kéo lần nữa, cổ tay nổi gân, vai áo căng đến mức đường chỉ bật ra.

Đoạn cáp cuối cùng đứt phựt.

Dòng nước lập tức cuốn cơ thể cô gái đi. Dương Quân chụp lấy eo cô, nhưng vạt áo vẫn bị mắc vào đầu dây còn lại. Hắn không còn thời gian cắt từng chỗ, chỉ có thể kéo mạnh. Vải áo rách một đường dài, để lộ chiếc áo mỏng bên trong.

Ngay lúc ấy, một vật trên cổ cô gái trượt ra.

Đó là miếng ngọc Dương Quân đã thoáng thấy trên bờ.

Nó chỉ lớn bằng hai đốt ngón tay, hình dáng giống một giọt nước kéo dài. Màu ngọc không đỏ như hắn từng nghĩ mà đen sẫm, ở chính giữa có một đường vân đỏ tựa tia máu bị đông cứng. Sợi dây đeo đã bị đứt một nửa, mặt ngọc mắc giữa cổ áo và đoạn cáp sắc.

Dương Quân đưa tay gỡ nó ra để tránh cứa vào cổ cô gái.

Đầu ngón tay hắn vừa chạm bề mặt ngọc, miếng ngọc bỗng rung lên.

Không phải ảo giác do dòng nước.

Một vệt sáng trắng mảnh như sợi tóc lóe lên bên trong đường vân đỏ. Toàn bộ mặt ngọc vỡ thành bụi ngay trong lòng bàn tay hắn, không có tiếng động, cũng không để lại mảnh vụn.

Thứ ẩn trong đó được giải phóng.

Một luồng khí lạnh hơn cả nước sông đột ngột chui qua vết cắt trong lòng bàn tay Dương Quân.

Hắn từng trải qua giá rét âm hàng chục độ, từng bị mất máu đến mức tứ chi lạnh cứng. Nhưng tất cả không thể so với cảm giác lúc này. Luồng khí ấy không lan trên da thịt mà xuyên thẳng vào mạch máu, chạy dọc cánh tay như một con rắn bằng băng.

Nơi nó đi qua, cơ bắp mất kiểm soát.

Bàn tay Dương Quân buông lỏng. Con dao gấp rơi khỏi ngón tay, xoay một vòng rồi chìm vào bóng tối.

Hắn muốn giữ cô gái nhưng cánh tay phải không còn nghe theo ý muốn. Dòng nước tách hai người ra. Mái tóc dài của cô lướt qua mặt hắn, xa dần về phía hạ lưu.

Dương Quân đạp mạnh đuổi theo.

Luồng khí lạnh đã tới vai, tiếp tục chạy dọc cổ. Mỗi tấc tiến lên đều mang theo cơn đau như xương bị nghiền vụn. Khi nó xông vào sau gáy, trước mắt hắn đột nhiên trắng xóa.

Vô số hình ảnh không thuộc về hắn lóe lên.

Bầu trời tím đen treo chín vầng mặt trời.

Một ngọn núi lớn đến mức xuyên qua tầng mây, trên sườn núi có những cung điện phát sáng như sao.

Biển lửa kéo dài tới tận đường chân trời. Giữa biển lửa, một bóng người áo trắng quay lưng về phía hắn, bàn tay nâng lên như muốn chạm vào vết nứt khổng lồ trên trời.

Tất cả xuất hiện rồi tan vỡ trong thời gian ngắn hơn một cái chớp mắt.

Cơn đau tiếp theo ập đến dữ dội.

Dương Quân có cảm giác một cây đinh băng đang đóng thẳng vào đầu. Hàm răng hắn bật mở. Không khí cuối cùng trong phổi thoát thành một chuỗi bọt khí. Nước sông tràn vào miệng, mang theo vị tanh và bùn lạnh.

Ý thức bắt đầu chìm xuống.

Trong vùng tối mơ hồ, hắn nhìn thấy ánh đèn phòng khách trên tầng ba.

Triệu Linh vẫn đang chờ.

Tin nhắn hắn chưa gửi còn nằm trên bờ.

Nếu chìm ở đây, con bé sẽ nghĩ gì? Rằng câu nói kia đã đẩy hắn ra khỏi nhà, rồi hắn uống say và chết dưới sông? Rằng người cha không cùng huyết thống cuối cùng đã rời bỏ cô vì một lần cãi vã?

Dương Quân không cho phép điều đó xảy ra.

Hắn cắn mạnh đầu lưỡi.

Vị máu tan trong miệng. Cơn đau ngắn ngủi kéo ý thức trở lại. Những năm huấn luyện đã khắc vào cơ thể hắn một phản xạ sâu hơn suy nghĩ: khi hoảng loạn, động tác sẽ thừa; động tác thừa tiêu hao dưỡng khí; muốn sống, trước tiên phải kiểm soát nhịp của mình.

Dương Quân ngừng giãy.

Hắn khép miệng, ép phần không khí ít ỏi còn lại ra sau cổ họng, thả lỏng bả vai rồi đếm nhịp trong đầu.

Một.

Hai.

Ba.

Luồng khí lạnh vẫn xoáy trong não, nhưng cơ thể dần giành lại một phần kiểm soát. Hắn mở mắt. Cô gái đã trôi xa hơn hai mét, vạt áo sáng màu chìm dần xuống dưới.

Dương Quân đạp nước, vươn tay.

Lần đầu chỉ chạm vào tóc.

Lần thứ hai nắm được cổ tay cô.

Hắn kéo mạnh, vòng cánh tay trái qua ngực cô từ phía sau. Cánh tay phải vẫn tê liệt, chỉ có thể gập lại giữ ngang bụng. Hai chân hắn đạp xuống, nhưng phương hướng trong bóng tối đã bị đảo lộn. Phía có ánh sáng không còn nằm ngay trên đầu; dòng chảy đã kéo họ vào gần bóng của chân cầu.

Dương Quân ngẩng mặt, nhìn những bọt khí thoát ra.

Bọt khí luôn đi lên.

Hắn điều chỉnh thân thể theo hướng đó rồi đạp mạnh từng nhịp. Cô gái bất tỉnh hoàn toàn, quần áo ngấm nước khiến sức nặng tăng gấp nhiều lần. Mỗi mét đi lên đều kéo dài như một quãng đường không có điểm cuối.

Cơn đau trong đầu không giảm mà tiếp tục lan rộng. Sau những hình ảnh xa lạ là vô số âm thanh chồng chéo, khi giống tiếng tụng niệm, khi giống kim loại va đập, khi lại giống tiếng gào của vô số sinh linh từ một nơi rất xa. Dương Quân không hiểu bất cứ điều gì. Hắn chỉ biết nếu để chúng cuốn đi, bàn tay đang giữ cô gái sẽ buông ra.

Hắn tiếp tục đếm.

Bốn.

Năm.

Sáu.

Phổi co thắt đến đau đớn. Trái tim đập hỗn loạn. Cánh tay trái mất dần sức, nhưng phía trên đã xuất hiện một vùng sáng mờ.

Dương Quân dồn lực vào hai chân lần cuối.

Mặt nước vỡ tung trên đầu.

Hắn trồi lên giữa một vùng sóng trắng, ngửa mặt hít mạnh. Không khí đầu tiên đi vào phổi kéo theo cơn đau như lửa đốt, nhưng cũng khiến ý thức sắp tắt sáng trở lại.

Trên bờ đã có thêm vài bóng người. Có tiếng ai đó gọi cứu hộ, tiếng người khác chỉ về phía hắn. Một sợi dây được ném xuống nhưng rơi cách đó quá xa, lập tức bị dòng nước cuốn lệch.

Dương Quân không còn sức trả lời.

Hắn giữ đầu cô gái nổi trên khuỷu tay, dùng cánh tay còn cử động được quạt nước, từng chút một hướng về bậc đá dưới chân kè.

Gương mặt cô nằm sát vai hắn, lạnh hơn cả nước sông.

Không có hơi thở.

Trong đầu Dương Quân, luồng khí kỳ lạ vẫn cuộn trào như một cơn bão bị nhốt sau xương sọ.

Nhưng hắn chưa thể ngất.

Ít nhất, chưa phải lúc này.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.