Từ khu nhà tập thể ra bờ sông chưa đầy ba cây số.
Dương Quân không lái xe.
Hắn men theo con phố cũ, bước qua những cửa hàng đang lần lượt kéo cửa cuốn. Hơi nóng từ quán mì lan ra vỉa hè, trộn với mùi thịt nướng và khói than. Một nhóm nhân viên văn phòng đứng dưới mái hiên chờ xe, vừa nói vừa cười. Cách đó không xa, người đàn ông trung niên đạp chiếc xe ba bánh chất đầy bìa các-tông, trên ghi đông treo một chiếc radio nhỏ đang phát bản tin giao thông.
Thành phố vẫn vận hành theo nhịp riêng, chẳng quan tâm trong căn nhà nào vừa có người nói ra lời không thể thu lại.
Dương Quân đi rất chậm.
Chai rượu trắng nằm trong túi áo khoác, đập nhẹ vào sườn theo từng bước. Hắn vốn không nghiện rượu. Khi còn ở trong quân ngũ, kỷ luật không cho phép; sau khi giải ngũ, bên cạnh lại có một đứa trẻ cần chăm sóc. Mười năm qua, số lần hắn uống đến say chỉ đếm được trên một bàn tay.
Đêm nay có lẽ nên tính thêm một lần.
Điện thoại rung khi hắn vừa qua ngã tư.
Màn hình hiện tên Triệu Linh.
Dương Quân nhìn hồi lâu, đến khi cuộc gọi tự ngắt mới bỏ điện thoại trở lại túi. Vài giây sau, nó lại rung. Hắn vẫn không nghe.
Không phải vì giận.
Hắn chỉ chưa biết phải nói gì.
Nếu Triệu Linh xin lỗi, hắn nên bảo con bé không sao hay thừa nhận bốn chữ ấy thật sự khiến hắn đau lòng? Nếu cô vẫn muốn tranh luận, hắn có thể bình tĩnh nghe hết hay lại dùng kinh nghiệm của một người trưởng thành để phủ định cô? Dương Quân từng đối mặt những tình huống mà chậm một giây có thể mất mạng, nhưng chưa bao giờ thấy một cuộc gọi khó tiếp nhận như lúc này.
Điện thoại im lặng.
Một tin nhắn xuất hiện, chỉ có lời hỏi hắn đang ở đâu.
Dương Quân gõ hai chữ đi dạo, nhìn chúng một lúc rồi xóa. Hắn nhập câu bảo cô ngủ trước, sau đó cũng xóa. Cuối cùng màn hình tối xuống mà tin nhắn vẫn chưa được gửi đi.
Gió đêm mạnh dần khi hắn đến gần sông.
Hai hàng cây bên đường đã rụng gần hết lá. Những cành khô đan vào bầu trời màu chì, thỉnh thoảng rung lên trong gió như những ngón tay gầy guộc. Phía ngoài đê, ánh đèn thành phố phản chiếu trên mặt nước thành những vệt vỡ vụn. Xa hơn nữa là cây cầu bắc qua sông, đèn trên cầu nối thành một đường cong sáng giữa đêm.
Mùa này ít người ra bờ sông.
Trên lối đi lát đá chỉ có vài người chạy bộ, một cặp vợ chồng già dắt chó và hai thanh niên dựng xe đạp bên lan can chụp ảnh. Dương Quân đi về phía hạ lưu, nơi ánh sáng thưa hơn và tiếng xe cộ bị hàng cây chắn lại.
Hắn chọn một bậc đá khô, ngồi xuống, mở nắp chai rượu.
Mùi cồn cay xộc lên mũi.
Ngụm đầu tiên chạy qua cổ họng như một đường lửa. Rượu rẻ, vị gắt, sau khi nuốt còn để lại chút đắng chát trên đầu lưỡi. Dương Quân chống hai khuỷu tay lên đầu gối, nhìn dòng nước đen lặng lẽ trôi dưới chân kè.
Trong túi áo, điện thoại lại rung.
Lần này hắn tắt âm thanh.
Mười năm trước cũng là một đêm lạnh.
Không có ánh đèn thành phố, không có tiếng xe chạy trên cầu, chỉ có gió quất cát vào mặt và mùi thuốc súng bị hơi lạnh ép sát xuống mặt đất.
Dương Quân đã cố không nhớ về đêm ấy suốt một thời gian dài. Sau khi rời quân đội, những âm thanh bất ngờ vẫn có thể kéo hắn trở lại. Một chiếc lốp xe nổ ngoài phố từng khiến hắn theo bản năng lao xuống sau taxi. Mùi kim loại trong phòng sửa xe từng làm hắn nhớ tới máu. Có những đêm hắn tỉnh dậy, bàn tay vẫn giữ tư thế bóp cò, lưng áo ướt đẫm mồ hôi.
Rồi Triệu Linh đến.
Những cơn ác mộng không biến mất ngay, nhưng hắn không còn thời gian nằm nhìn trần nhà đến sáng. Một đứa trẻ tám tuổi có thể thức giấc vì tiếng sấm, có thể đau bụng giữa đêm, có thể khóc mà không phát ra tiếng. Mỗi lần như thế, Dương Quân phải rời khỏi ký ức của mình để bước vào hiện tại của cô.
Dần dần, gương mặt Triệu Hổ trong cơn hấp hối cũng ít xuất hiện hơn.
Đêm nay, nó lại rõ ràng như chưa từng trải qua mười năm.
Khi ấy, Triệu Hổ nằm dựa vào một mô đất thấp. Áo chống đạn đã bị máu thấm đen, bàn tay bám lấy cổ tay Dương Quân mạnh đến mức những khớp ngón trắng bệch. Người đồng đội không nhắc chiến công, không hỏi nhiệm vụ thành công hay thất bại. Hắn chỉ nhắc đến đứa con gái đang ở quê, nhờ Dương Quân nếu còn sống trở về thì thay mình nhìn con bé lớn lên.
Dương Quân đã nhận lời.
Một lời hứa trong thời khắc sinh tử thường rất ngắn. Người nói không còn sức để nói nhiều; người nghe cũng không có cơ hội cân nhắc mình phải trả giá thế nào.
Nhưng Dương Quân chưa từng hối hận.
Hắn uống thêm một ngụm.
Mặt sông phản chiếu hình người méo mó, vừa kéo dài đã bị sóng nhỏ xé tan. Hắn nhìn hình bóng ấy, bỗng tự hỏi suốt mười năm qua mình đã làm tất cả vì điều gì.
Vì lời hứa với Triệu Hổ?
Hay vì Triệu Linh?
Hai điều đó từng giống nhau đến mức hắn chưa bao giờ cần phân biệt.
Ngày đầu đưa Triệu Linh về Bắc Kinh, hắn mua cho cô một đôi dép đi trong nhà màu xanh vì không biết con gái thường thích màu gì. Đôi dép quá lớn. Mỗi lần cô bước, gót dép lại kéo trên sàn phát ra tiếng loẹt xoẹt. Ba ngày sau, hắn thấy cô dùng bút dạ vẽ hai bông hoa nhỏ lên mũi dép.
Khi ấy Dương Quân đã nghĩ trẻ con đúng là phiền phức.
Một tháng sau, Triệu Linh sốt cao. Hắn cõng cô chạy xuống năm tầng lầu vì thang máy hỏng, đến bệnh viện mới phát hiện mình xỏ nhầm hai chiếc giày khác nhau. Bác sĩ nói không nghiêm trọng, hắn vẫn ngồi bên giường cả đêm, cứ mười phút lại nhìn bình truyền dịch một lần. Sáng hôm sau, Triệu Linh tỉnh dậy, gọi hắn bằng chú Dương, rồi hỏi hắn có phải cả đêm không ngủ hay không.
Năm cô mười tuổi, trường tổ chức ngày hội thể thao. Những đứa trẻ khác có cha mẹ đứng ngoài hàng rào cổ vũ. Dương Quân đang đưa Tô Vận đi gặp khách hàng ở ngoại thành, nhưng cuối cùng vẫn lái xe trở về, đến nơi khi cuộc thi chạy tám trăm mét chỉ còn một vòng. Triệu Linh chạy gần cuối. Thấy hắn, cô bé bỗng tăng tốc, vượt qua một người rồi ngã ngay sau vạch đích.
Cô không giành được huy chương, đầu gối còn trầy một mảng lớn, nhưng trên đường về cứ cười mãi.
Năm mười ba tuổi, Triệu Linh lần đầu có kinh nguyệt. Cô trốn trong nhà vệ sinh không chịu ra, còn hắn đứng ngoài cửa tìm kiếm trên điện thoại xem nên mua loại băng vệ sinh nào. Nhân viên cửa hàng hỏi quá nhiều câu, Dương Quân cuối cùng mang về gần chục gói đủ kiểu. Triệu Linh xấu hổ đến mức ba ngày không nhìn thẳng vào hắn.
Năm mười lăm tuổi, cô bị bạn học cô lập vì không chịu cho người khác chép bài. Dương Quân muốn tới trường, nhưng cô không cho. Hắn đành lặng lẽ đi theo sau vào giờ tan học suốt một tuần, đến khi chắc chắn không ai bắt nạt cô mới dừng lại.
Từng việc nhỏ nối lại thành mười năm.
Nếu chỉ vì một lời hứa, hắn có cần nhớ Triệu Linh không ăn rau mùi, không thích sữa quá ngọt và trước mỗi kỳ thi đều mất ngủ hay không?
Nếu chỉ vì trách nhiệm, tại sao tiền thưởng đầu tiên của cô lại được hắn gấp phẳng, cất cùng huân chương trong hộp sắt?
Dương Quân hiểu đáp án.
Hắn đã hiểu từ rất lâu, chỉ chưa từng nói thành lời.
Triệu Linh không phải món nợ Triệu Hổ để lại. Cũng không phải một nhiệm vụ hắn cần hoàn thành đến năm mười tám tuổi. Từ lúc nào đó mà chính hắn không nhận ra, con bé đã trở thành người thân duy nhất của hắn trên đời.
Nhưng có lẽ hắn chưa từng khiến cô hiểu điều ấy.
Dương Quân ngửa cổ uống rượu.
Gió cuốn một ít rượu tràn khỏi khóe môi, lạnh buốt trên cằm. Hắn dùng mu bàn tay lau đi, tự thấy mình có chút buồn cười. Một người hơn ba mươi tuổi, từng vào sinh ra tử, cuối cùng lại ngồi bên bờ sông uống thứ rượu chưa đến năm mươi tệ vì một câu nói của con gái.
Nhưng điều khiến hắn khó chịu nhất không phải câu nói ấy.
Là sự thật ẩn phía sau nó.
Triệu Linh đã giấu hồ sơ học viện mỹ thuật. Cô tự tham gia các cuộc thi, tự nhận việc vẽ minh họa, tự tính học phí. Trong kế hoạch về tương lai của cô, Dương Quân không phải người đầu tiên được chia sẻ mà là chướng ngại cần tìm cách vượt qua.
Không phải vì cô không coi hắn là cha.
Có lẽ vì hắn chưa từng học cách làm cha của một người sắp trưởng thành.
Dương Quân quen bảo vệ người khác bằng cách đứng chắn phía trước. Kẻ địch tới từ đâu, hắn chặn ở đó. Nguy hiểm xuất hiện, hắn loại bỏ nguy hiểm. Nhưng tuổi mười tám không phải một viên đạn có thể dùng thân thể cản lại. Điều Triệu Linh cần có lẽ không còn là một người quyết định thay cô con đường ít rủi ro nhất.
Hắn nghĩ tới những bức tranh mình chưa từng xem.
Trong phòng Triệu Linh có một chiếc tủ thấp luôn khóa. Hắn biết cô cất dụng cụ vẽ ở đó nhưng không biết bên trong có bao nhiêu tranh. Trên tủ từng đặt một bức ký họa người đàn ông ngồi ngủ trên sofa, tờ báo phủ trên mặt. Dương Quân nhìn thoáng qua, còn trêu rằng cô vẽ hắn già hơn ngoài đời. Sau đó bức tranh biến mất.
Có lẽ hắn nên nhìn kỹ hơn.
Điện thoại lại sáng lên.
Lần này không phải cuộc gọi mà là một chuỗi tin nhắn.
Triệu Linh nói cô đã sai, câu vừa rồi không phải điều cô thật sự nghĩ. Cô nói mình sẽ không tự ý nộp hồ sơ nếu hắn chưa đồng ý. Tin cuối cùng chỉ hỏi hắn có thể về nhà hay không.
Dương Quân đọc hai lần.
Ngón tay hắn dừng trên bàn phím. Hắn muốn nói cô không cần từ bỏ hồ sơ, càng không cần dùng tương lai để đổi lấy một lời xin lỗi. Nhưng trước khi gửi, hắn lại nhớ hạn cuối mà cô nhắc đến là hôm nay.
Hắn nhìn đồng hồ.
Chín giờ bốn mươi sáu phút.
Nếu hồ sơ có thể nộp trực tuyến, vẫn còn thời gian. Nếu cần chữ ký, hắn có thể về ngay. Học phí, cơ hội việc làm, những rủi ro hắn lo lắng đều có thể tìm hiểu. Ít nhất hắn nên xem tranh của cô trước khi quyết định chúng chỉ là sở thích.
Dương Quân vặn nắp chai, chuẩn bị đứng dậy.
Đúng lúc ấy, một bóng người xuất hiện trên lối đi phía trên bờ kè.
Hắn không để ý ngay từ đầu. Khu vực này tuy vắng nhưng chưa đến mức không có người. Bóng người mặc áo khoác dài màu sáng, dáng rất mảnh, mái tóc bị gió thổi tung. Người đó bước không nhanh, thỉnh thoảng dừng lại như đang tìm thứ gì dưới mặt sông.
Dương Quân nhìn một lần rồi dời mắt.
Điện thoại trong tay hắn hiện khung trả lời. Hắn nhập rằng mình sẽ về ngay, nhưng chưa kịp gửi thì nghe một tiếng kim loại rất khẽ.
Đó là âm thanh đế giày chạm vào lan can.
Dương Quân ngẩng đầu.
Bóng người kia đã đứng phía ngoài hàng rào bảo vệ.
Hai tay cô gái bám vào thanh kim loại lạnh, lưng quay về phía dòng sông. Gió kéo vạt áo dài ra sau, để lộ đôi chân trần chỉ mang một chiếc giày. Chiếc còn lại nằm cách lan can vài bước, bên cạnh một chiếc túi xách bị bỏ xuống đất.
Tư thế ấy không giống người muốn ngắm cảnh.
Dương Quân đứng dậy.
Khoảng cách giữa hai người hơn ba mươi mét. Nếu hắn hét lên hoặc chạy thẳng tới, cô gái có thể lập tức buông tay. Khu vực này không có nhân viên tuần tra. Người chạy bộ gần nhất đã khuất sau hàng cây, còn trên mặt sông chỉ có ánh đèn xa xôi.
Hắn đặt chai rượu xuống bậc đá, giữ động tác chậm nhất có thể.
Cô gái không nhìn hắn.
Mặt cô trắng nhợt trong ánh đèn, bình tĩnh một cách bất thường. Không khóc, không run, cũng không có sự do dự thường thấy ở một người đang đứng trước cái chết. Chỉ có hai bàn tay siết thanh lan can đến đỏ bừng, để lộ rằng sự bình tĩnh kia đã dùng hết sức lực mới giữ được.
Dương Quân từng nhìn thấy ánh mắt tương tự.
Đó không phải ánh mắt của người không sợ chết.
Là ánh mắt của người cho rằng phía sau mình không còn đường để trở về.
Hắn bước lên bậc đá đầu tiên, cố ý để tiếng giày vang đủ rõ. Cô gái khẽ nghiêng đầu. Nửa gương mặt lộ ra dưới mái tóc rối, còn rất trẻ, nhiều nhất chỉ ngoài hai mươi.
Dương Quân không hỏi cô định làm gì. Câu hỏi ấy không còn ý nghĩa. Hắn cũng không dùng những lời như cuộc đời đáng quý hay người thân sẽ đau lòng. Một người đã trèo qua lan can không thiếu những đạo lý ấy; thứ cô thiếu là một lý do đủ gần để trì hoãn quyết định trong vài giây.
Hắn giơ điện thoại lên, nói pin của mình sắp hết và muốn nhờ cô chỉ đường tới trạm xe buýt gần nhất.
Đó là một cái cớ vụng về.
Ánh mắt cô gái lướt qua chiếc điện thoại đang sáng, rồi nhìn chai rượu trên bậc đá. Có lẽ cô nhận ra lời nói dối, nhưng sự xuất hiện của một người lạ vẫn khiến động tác của cô khựng lại.
Dương Quân tiến thêm hai bước.
Cô gái lập tức quay hẳn người về phía sông.
Hắn dừng lại.
Gió thổi qua khoảng trống giữa hai người. Mái tóc dài che kín mặt cô. Bên dưới lan can là bờ kè dốc và dòng nước lạnh tối đen. Mực nước mùa này không quá cao, nhưng dòng chảy gần trụ cầu rất phức tạp. Rơi từ vị trí đó xuống, dù không bất tỉnh vì va đập cũng khó chống đỡ được bao lâu.
Dương Quân âm thầm tính khoảng cách.
Ba mươi mét.
Mặt đường ẩm, giữa đường có một ghế đá và thùng rác. Nếu chạy hết tốc lực, hắn cần khoảng bốn giây. Quá lâu.
Hắn tiếp tục nói, giọng giữ đều, rằng mình vừa cãi nhau với con gái nên đầu óc không tỉnh táo, điện thoại có bản đồ mà vẫn tìm không ra đường. Hắn thừa nhận cái cớ hỏi đường rất ngu ngốc, nhưng nếu cô chưa vội thì có thể giúp hắn một phút.
Cô gái vẫn không đáp.
Tuy nhiên, bàn tay phải của cô hơi nới lỏng rồi lại siết vào.
Dương Quân tiến thêm nửa bước.
Phía xa bỗng có tiếng còi xe kéo dài trên cầu.
Âm thanh xuyên qua màn đêm. Cơ thể cô gái giật nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, Dương Quân nhìn thấy một vật màu đỏ sẫm trên cổ cô, giống mặt ngọc được buộc bằng sợi dây mảnh. Nó lóe lên dưới ánh đèn rồi chìm lại sau cổ áo.
Cô gái cúi đầu nhìn mặt nước.
Dương Quân nhận ra thời gian đã hết.
Hắn lao về phía trước.
Gần như cùng lúc, hai bàn tay cô gái rời khỏi lan can.
Vạt áo sáng màu bị gió nâng lên. Thân người mảnh khảnh nghiêng về phía khoảng tối, im lặng rơi khỏi bờ kè.
Dương Quân chỉ kịp nhìn thấy mái tóc cô mở tung trên không trung.
Tiếng nước vang lên nặng nề.
Mặt sông nuốt lấy cô gái, những vòng sóng trắng vừa xuất hiện đã bị bóng tối xóa đi.
Không có thời gian gọi cảnh sát. Không có thời gian cởi giày. Cũng không có thời gian suy nghĩ dưới nước lạnh đến mức nào.
Dương Quân ném chai rượu sang một bên, đặt điện thoại cùng chùm chìa khóa xuống đất rồi giật phăng áo khoác.
Trên màn hình điện thoại, tin nhắn chưa gửi cho Triệu Linh vẫn còn nguyên.
Hắn chạy ba bước, chống một tay lên lan can và vượt qua.
Gió lạnh quất vào mặt.
Phía dưới, dòng sông đen ngòm mở ra như một cái miệng khổng lồ.
Dương Quân lao xuống không chút do dự.